Khói thuốc lá cuộn lên từ điếu xì gà Havana, tan loãng trong ánh chiều tà rực rỡ xuyên qua khung cửa kính màu. Edward đứng trước giá vẽ, ngón tay nhuốm đầy màu cobalt nhưng cọ vẽ khựng lại giữa không trung. Cuộn thư từ người cha vẫn chưa mở, dấu triện đỏ gia tộc họ Montague in hằn như vết máu. Chưa bao giờ tình yêu qua lăng kính lại hiện lên nhuốm màu éo le đến thế - ba mặt của cùng một lăng trụ chọc thẳng vào tim anh. Trong xưởng vẽ ngổn ngang, những bức ký họa về Eleanor nép mình dưới lớp vải phủ. Nụ cười nàng vừa chớm nở trên đường phố Paris khi chiếc mũ rơi nhẹ trước bánh xe ngựa anh, giờ đã hóa nét cọ táo bạo trên nền vải bố. Đó là thứ tình cảm như nước lũ, cuốn phăng mọi dè dặt của gã quý tộc 24 tuổi vừa bước chân khỏi Oxford. Nhưng bên kia lăng kính, di ngôn của mẫu thân vang vọng: "Con trai nhà Montague không thể thành Raphaël tái thế, trừ phi bỏ mặc lâu đài tổ tiên ngủ quên trong bụi mốc". Tuần sau nữa, hội đồng gia tộc sẽ đòi anh cam kết bỏ hẳn cái nghề "bôi bẩn vải" ấy. Tối qua, ở góc quán rượu Le Chat Noir, Eleanor đã đặt tay lên mép ly rượu vang đỏ thẫm: "Tôi ghen với những nàng thơ trong tranh anh". Gã trẻ run run nắm lấy bàn tay mỏng manh ấy. Đúng lúc chuông đồng hồ điểm 12 tiếng, bản tin chiến sự từ Balkans vọng vào qua cửa sổ mở. Tiếng leng keng xe điện chở lính dự bị cắt ngang lời tỏ tình chưa kịp thốt. Tình yêu qua lăng kính giờ cong vênh dưới ánh lửa chiến tranh. Buổi sáng nay, bức thư động viên nằm chềnh ềnh trên bàn ăn sáng. Niềm đam mê nghệ thuật sẽ thành tro bụi nơi chiến hào Ypres? Còn Eleanor - liệu nàng có đợi được sau hàng rào kẽm gai? Hay chàng trai quý tộc ấy phải ôm bổn phận thừa kế, nhìn dinh thự Montague nuốt chửng tuổi thanh xuân như đã từng nuốt chửng cha anh? Chiếc bút lông rơi xuống thảm, tạo thành vệt đen như vực thẳm. Từ hành lang vọng lại tiếng giầy đinh của sĩ quan tuyển quân. Edward nhếch mép cười. Lửa trong lò sưởi bập bùng bóng anh - một con rối bị giằng xé bởi ba sợi dây vô hình, giữa lúc cả châu Âu đã chuẩn bị đứt phăng mọi sợi dây ràng buộc.