Trảm Thần: Phàm Trần Thần Vực (Phần 2) --- Máu nhuộm thiên khung, vạn vạn người nín thở. Hắn đứng ở đó — giữa bầu trời đêm rặn máu, đao khí còn chưa tắt, ánh mắt lạnh như băng ngước nhìn lên cao. Khi ảm đêm cuối cùng buông xuống, không ai có thể thoát khỏi. Không ai. Nhưng có một câu hỏi mà hắn đã mang theo suốt vạn năm, một câu hỏi mà cả thần vực cũng không trả lời được — thần, có thật sự tồn tại? --- Lời nói quái vật dưới ánh đèn đương đô Ngươi có bao giờ nhìn xuống chưa? Từ trên cao ngắm xuống, thành phố như một mạng lưới ánh sáng chói lọi. Những tòa nhà chọc trời sừng sững, những con đường nhựa chạy dài vô tận, những ánh đèn neon nhấp nháy không ngừng. Người ta sống, làm việc, yêu đương, chết đi — tất cả diễn ra trong vòng hàng chục năm ngắn ngủi. Nhưng dưới lớp vỏ bọc hiện đại ấy, có thứ gì đó đang nằm yên. Lời nói quái vật từ thuở xưa. Không ai nhớ rõ nó bắt đầu từ khi nào. Có người nói nó xuất hiện từ khi loài người mới biết cầu nguyện. Có người nói nó cổ xưa hơn cả ngôn ngữ, cả văn minh, cả khi con người còn sống trong hang động và sợ hãi sấm sét. Lời nói quái vật không phải một cuốn sách. Không phải một bản văn. Nó là một ý thức — tồn tại trong khoảng không gian giữa niềm tin và sự sợ hãi, nuôi dưỡng bằng hàng tỉ con người thế hệ này qua thế hệ khác. Và giờ đây, nó đang thức. --- Mặt trăng treo cao — và thần minh canh gác Ngươi có bao giờ nhìn lên mặt trăng vào ban đêm khuya, khi thành phố đã lặng, khi cả những kẻ cuối cùng cũng đã nhắm mắt? Mặt trăng treo đó. Lạnh lẽo, tĩnh lặng, vĩnh cửu. Nhưng ai đã đặt nó ở đó? Câu hỏi nghe có vẻ ngu ngốc. Khoa học nói nó là vệ tinh tự nhiên của Trái Đất, hình thành cách đây hơn bốn tỷ năm. Nhưng khoa học chưa bao giờ giải thích được — tại sao mặt trăng luôn quay một mặt về phía Trái Đất. Tại sao nó xuất hiện đúng lúc con người bắt đầu có ý thức về bản thân. Tại sao trong mọi nền văn minh, ở mọi châu lục, trong mọi thời đại, con người đều thờ phụng mặt trăng như một thực thể linh thiêng. Có thứ gì đó đứng sau mặt trăng. Không phải ngồi. Không phải nằm. Mà đứng. Lặng lẽ. Canh gác. Thần minh — nếu chúng tồn tại — không ở trên mây. Không trong một thế giới khác xa xôi. Chúng ở ngay đó, cách con người một mảnh trăng, và chúng đã quan sát nhân gian từ trước khi loài người biết đến khái niệm "thần". Hắn biết điều đó. Bởi vì hắn đã từng đứng ở vị trí đó. --- Kẻ hành tẩu giữa nhân gian — thay thế thần minh Đây mới là phần đáng sợ nhất. Giữa biển người mãnh liệt của thành thị hiện đại, giữa hàng triệu con người vội vã chạy theo tiền bạc, quyền lực, danh vọng — có những kẻ không thuộc về thế giới bình thường. Họ đi giữa đám đông, mặc quần áo bình thường, ăn cơm bình thường, nói chuyện bình thường. Nhưng dưới lớp da ấy, dưới huyết mạch ấy, chạy một sức mạnh mà con người bình thường không thể tưởng tượng. Siêu phàm người. Kẻ thay thế thần minh hành tẩu nhân gian. Họ không phải thần. Thần cần được thờ phụng, cần tín ngưỡng, cần niềm tin để tồn tại. Còn những kẻ này — họ tự tồn tại. Họ không cần ai tin. Họ không cần ai cầu nguyện. Họ chỉ cần đi, và thế giới xung quanh sẽ tự mở ra. Có người trong số họ là bảo vệ. Họ lặng lẽ canh giữ ranh giới giữa thế giới con người và thứ gì đó sâu hơn, tối hơn, cổ xưa hơn. Họ chiến đấu trong bóng tối, đánh đổi mà không ai biết, chết mà không ai nhớ. Nhưng cũng có kẻ khác. Những kẻ không muốn bảo vệ. Những kẻ nhìn xuống nhân gian như nhìn xuống một bàn cờ, và con người chỉ là những quân cờ có thể di chuyển, có thể loại bỏ, có thể thay thế. --- Ranh giới mong manh Hắn nắm chặt lấy thứ trong tay — không phải đao, không phải kiếm, mà là một mảnh vỡ của điều gì đó cổ xưa hơn cả lời nói quái vật. Máu vẫn nhỏ giọt từ trên cao, rơi xuống những mái nhà, những con đường, những khuôn mặt ngước lên kinh ngạc. "Ta đã nói rồi," hắn thì thầm, giọng không lớn nhưng vang vọng khắp nơi, như thể chính bầu trời đang phát ngôn. "Khi ảm đêm cuối cùng buông xuống, ranh giới sẽ vỡ. Và khi nó vỡ, thần minh sẽ phải chọn — để nhân gian tự quyết định vận mệnh, hay buông tay." Bầu trời chuyển sẫm hơn. Mặt trăng — cái mặt trăng treo cao kia — dường như rung chuyển, như thể thứ gì đó phía sau nó đang cựa mình. Và dưới thành phố, giữa hàng triệu con người, một số ít bỗng nhiên dừng bước. Họ ngẩng đầu lên. Mắt họ sáng lên một thứ ánh sáng không thuộc về con người. Kẻ thay thế thần minh đang thức. --- Phần 2 kết thúc. Ranh giới đã rạn nứt. Và ở phần tiếp theo, khi lời nói quái vật hoàn toàn thức tỉnh, khi thần minh buông tay, khi những kẻ hành tẩu nhân gian chọn phe — Trảm Thần sẽ chính thức bắt đầu.