Vienna đầu thế kỷ hai mươi, phía sau những tấm rèm nhung dày cộp, rung động theo một điệu nhạc waltz khẽ khàng, những căn phòng khách sang trọng của giai cấp thượng lưu trở thành một vũ trụ thu nhỏ nơi biên giới giữa thực tại và giấc mơ trở nên mờ nhạt, dễ dàng bị xuyên thấu. Trong cái xã hội tưởng chừng vững chãi ấy, cuộc hôn nhân của Albertine và Fridolin—một cặp vợ chồng trẻ, cả hai đều mang trong mình vẻ đẹp thể chất và sự thanh lịch được xã hội tôn vinh—bỗng chốc trở thành một ván cờ mà những nước đi đều rung động trước sự bộc lộ của những ham muốn bị đè nén. Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi sáng yên ắng, khi Fridolin—bác sĩ có vẻ ngoài lịch lãm—tình cờ phát hiện ra sự tồn tại của một hội kín bí mật. Đó không chỉ là một tổ chức xã hội thông thường; đó là một không gian được tạo ra dành riêng cho sự giải thoát dục vọng, nơi các cái mặt nạ không chỉ che giấu danh tính mà còn lấp đi lớp vỏ đạo đức giả mà xã hội Vienna khắt khe đã gán cho họ. Thông tin ấy, như một mảnh kính vỡ, lập tức làm lung lay sự ổn định tưởng chừng vững chắc trong tâm trí Fridolin.
Và rồi, chính lời thú nhận trong cơn mơ hồ của Albertine—có thật hay chỉ là ảo giác của chính cô—đã trở thành ngọn lửa điểm nh Dau. Trong một khoảnh khắc nào đó giữa tỉnh và mơ, vợ anh đã mô tả hình ảnh về một người đàn ông khác, một kẻ xa lạ, với một sự quyến rũ tàn bạo mà chính cô không dám nhìn trực diện trong ánh sáng ban ngày. Câu chuyện ấy, dù chỉ là lời thì thầm trong bóng tối, đã khơi dậy trong Fridolin một sự ghen tuông lạnh lẽo, một nỗi ám ảnh về chính bản thân và về vợ mình. Cảnh báo của Albertine—về những nguy hiểm của thế giới ngầm ấy, về sự xa rời khỏi con đường an toàn—dường như trở thành một lời mời gọi thử thách, một sự sáo trỗng khích lệ bản năng khai thác và chinh phục.
Bất chấp tất cả, Fridolin quyết định bước vào cánh cửa đó. Đêm hội hóa trang—một lễ hội cải trang xa hoa, nơi mọi quy tắc bị hoán đổi—như một vũ trụ song song được mở ra trước mắt anh. Tại đó, dưới lớp mặt nạ lấp lánh, những thân hình uốn éo trong những bộ trang phục cổ tích hay đầy tính khiêu khích, Fridolin không chỉ quan sát mà còn dấn thân vào những trò chơi nguy hiểm, những cuộc gặp gỡ mờ ám. Hắn thấy những cặp đôi trao nhau những cái nhìn đầy dục vọng, những lời đề nghị được thì thầm sau các bức tường, và cảm giác mình trở thành một con át chủ bài trong một ván bài mà anh không hiểu luật chơi. Mỗi bước chân anh bước sâu hơn vào cái mê cung ấy, anh càng thấy xa rời hôn nhân của mình, nhưng lại càng bị mê hoặc bởi sự mới lạ và tự do giả tạo đó.
Khi bình minh lên, Fridolin trở về nhà, mình mặc vẫn nguyên bộ quần áo dạ hội, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn khác. Ánh sáng ban ngày lần đầu tiên phản chiếu một Fridolin lạ lẫm với chính anh—một người đàn ông vừa chứng kiến sự sụp đổ của mọi rào cản đạo đức, vừa đối mặt với sự trống rỗng và bất an sâu sắc. Giấc mơ và thực tại từ đây không thể phân biệt rõ ràng nữa. Hôn nhân của họ, từ một thiên đường an toàn, đã biến thành một vùng đất bất trắc, nơi những tưởng tượng của Albertine và những hành động của Fridolin đan xen thành một tấm lưới vô hình, siết chặt lấy hai con người trong một mớ hỗn độn của sự nghi ngờ, khao khát và nỗi sợ sụp đổ. Câu chuyện không kết thúc bằng một sự phản bội rõ ràng hay một sự tha thứ dễ dàng, mà bằng một sự thức tỉnh đầy đau đớn: ranh giới giữa những ảo ảnh trong đầu và những hành động ngoài đời thực đã tan biến, và không ai trong hai người còn có thể chắc chắn họ đang sống trong cái nào. Đó chính là tinh thần của Traumnovelle—một bản giao hưởng về những giấc mơ bị đánh thức, về những dục vọng len lỏi qua khe cửa xã hội, và về cái giá phải trả khi dám bước vào bóng tối của chính mình.