Trên Đỉnh Đông Sơn, câu chuyện phim mở ra như một bức tranh đa sắc về hành trình của Di Cao Viễn – chàng thư sinh trẻ từ miền xuôi vượt dãy Himalaya hùng vĩ để đến với vùng đất Tây Tạng bí ẩn. Nơi đây, giữa khung cảnh thiên nhiên tráng lệ nhưng khắc nghiệt, chàng gặp gỡ Cách Tang Mai Đóa, cô gái Tây Tạng thuần khiết như bông tuyết đầu mùa, mang trong mình nét hoang dại của cao nguyên và trái tim ấm áp chảy dòng máu tôn kính Phật giáo. Tình yêu của họ nảy nở không phải từ những lời hoa mỹ mà từ những lần cùng nhau vượt thử thách: sự ngăn cách văn hóa, định kiến bộ tộc, và cả những mùa đông khắc nghiệt thử thách lòng kiên nhẫn. Trường Công học Tây Tạng – ngọn đuốc đầu tiên Đảng Cộng sản Trung Quốc thắp lên nơi “nóc nhà thế giới” – trở thành nhân chứng lịch sử cho mối tình ấy cũng như bước ngoặt vĩ đại của cả dân tộc. Qua góc máy chân thực, khán giả thấy rõ mồn một hành trình xây dựng trường đại học từ con số không: Những giáo viên trẻ từ phương xa tới, tay lấm bùn đất dựng lớp học tạm bợ giữa bão tuyết; sinh viên Tây Tạng háo hức cầm bút thay vì tràng hạt, ánh mắt họ rực lửa hi vọng về một tương lai không còn nô lệ cho đói nghèo và mù chữ. Từng viên gạch lót nền giảng đường, từng cuốn sách giáo khoa chuyển lên núi cao, tất cả tạo thành khúc ca kiên cường về “một Tây Tạng mới”. Trên Đỉnh Đông Sơn còn là biểu tượng cho những đột phá trong công cuộc giải phóng: Những con đường đầu tiên xẻ qua núi đá, hệ thống y tế thay thế tục lệ cúng bái chữa bệnh, trẻ em gái được đến trường thay vì chăn yak từ thuở lên năm… Tây Tạng không đánh mất bản sắc, mà học cách hòa nhập để vươn lên. Mọi thay đổi ấy được khắc họa qua số phận nhân vật phụ: Một lão ngư dân hồ Nam Co mắt rưng rưng khi lần đầu nhận được thư con gái viết bằng chữ Tạng chuẩn mực; một sư thầy trẻ dần hiểu rằng Phật pháp không mâu thuẫn với tri thức khoa học. Cái kết không phải là “hoàng tử cùng công chúa sống hạnh phúc mãi mãi”, mà là hình ảnh Di Cao Viễn và Cách Tang Mai Đóa đứng trên đỉnh Đông Sơn lộng gió, nhìn xuống thung lũng nơi những mái nhà mới mọc lên san sát, nắng vàng rực rỡ phủ lên ngôi trường như minh chứng cho sự giao thoa giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu dành cho quê hương cách tân. Bộ phim không tô hồng quá khứ hay tương lai, nhưng khiến người xem tin rằng: dẫu núi cao vạn trượng, chỉ cần bước đi cùng nhau, con người có thể chạm tới những đỉnh cao mới.