Trên Vạn Người – cái tên của câu chuyện này đã đúng với một tên gọi không thể nào khác: Dịch Phong, người được coi là trên vạn người ở lục địa Tiên Giang, một nơi mà trời đất dường như luôn còn một lớp mờ mịt của phép thuật. Khi hệ thống xuyên không phát hiện ra Dịch Phong một cách vô tình, nó cũng không nghĩ tới việc đưa anh vào một thế giới đầy những bản đồ không xác định, những dãy núi که mỏng manh như giấy và những dòng sông chảy ngược ngược như thể chúng cũng đang cố gắng thoát khỏi vòng luân hồi của chính mình. Dịch Phong chỉ mang theo mình những kỹ năng cơ bản: biết chạy, biết nhảy, biết đưa ra một câu “ừ” khi ai đó hỏi thăm, và một chút may mắn mà hệ thống để lại trong bộ nhớ – một vài phù phép đơn giản, một cái kiếm gỗ không sắc và một cuốn sách tay lỡ tay rơi vào túi. Những ngày đầu tiên, anh chỉ sống qua bằng cách löldeo lá cây, nhặt những quả mutan dại, và khi có lúc may mắn thì còn được một chú thú nhỏ mang tên “Mèo Bạc” – đúng là một con mèo có lông bạc phản quang, luôn ngồi trên vai anh và “đóng góp” bằng những tiếng reo lạ lùng, khiến Dịch Phong luôn phải giữ vững tinh thần dù bụng đói kêu rêu. Trong lúc rèn luyện dưới ánh trăng mờ, anh không ngờ rằng những 동작 lắc tay vô ý khi lui tránh một cơn gió mạnh, những cú đấm vô tư khi đấm vào một tảng đá để thử sức, và những câu “à, à” löldeo khi bị một nhóm chồn tấn công – tất cả đều đang vô hình ngày càng xây dựng nền tảng cho một sức mạnh mà anh bản thân chưa từng nghĩ tới. Một buổi sáng, khi Dịch Phong đang ngồi bên lề suối, попытka để nấu một bát canh từ những lá r édition và một handful of nuts, một cơn gió突然而至 cuốn lấy cả lá giấy mà anh đang dùng làm tờ bản đồ. Lá giấy bay lên cao, Quay một vòng tròn đầy ánh sáng rồi rơi xuống đúng vào đầu một szimboldo Thần cấp – một tượng đá cổ kỉ, yeux rực rỡ như sao ban đêm. Dịch Phong bất ngờ đưa tay ra, chỉ cần một cái vung nhẹ nhàng, và ánh sáng từ tượng đập tung tăng, biến toàn bộ ngọn núi atrás thành một làn sóng nước lấp lanh, nuôi dưỡng cả hệ sinh thái mà trước đây chỉ là mảnh đất khô cằn. Từ đó, mỗi khi anh vung tay, sự thay đổi không chỉ là vật lý mà còn là tinh thần: những con vật hoang dã biến thành đồng minh thân thiết, những cơn bão dữ dội trở thành những wówczas không khí trong lành mát mẻ, và thậm chí cả những yhtye súng săn của các phe đối địch cũng bị lôi vào một trò chơi “đập gậy” hài hước, khiến cả đại lục Tiên Giang phải både cười và lắc đầu vì sự vô reason của anh. Người dân zač gì ở những làng xóm ven sông bắt đầu gọi anh là “Người trên vạn người”, không chỉ vì sức mạnh mà còn vì cách anh biến mỗi cuộc khốn cảnh thành một mě̀n hài hước, mỗi trận chiến thành một buổi biểu diễn即兴 mà không ai曾预见. Dịch Phong, người từng chỉ có mấy kỹ năng cơ bản và một cuốn sách tay lỡ tay, đã tự tin bước lên đỉnh cao của Thần cấp, và trong mỗi cú vung tay, cả 대륙 Tiên Giang đều cảm nhận được được một hơi thổiห่ง cái mới – một sự kết hợp kỳ lạ giữa 힘剛 инумор, khiến câu chuyện Trên Vạn Người trở nên không chỉ là huyền thoại mà còn là nguồn niềm vui không ngừng cho những ai có幸 được听聞.