Từ Đám Tro Tàn: Hố Tử Thần Nước mưa ào ạt đổ xuống như trời giận, cuốn theo lớp đất mềm quanh miệng hố sâu hun hút. Ba bóng người co ro dưới đáy hầm ngầm – nơi được gọi là Hố Tử Thần – trong khuôn viên trường nữ sinh St. Claire. Đêm tối phủ lên họ như một tấm màn tang, chỉ còn tiếng gầm gừ của bão và thứ mùi ẩm mốc hòa vào máu tươi. Mỗi người mang trong mình một vết nứt: Lin, cựu đội trưởng đội bóng rổ lạnh lùng, đang siết chặt bàn tay rách nát vì móng đá vỡ; Mai, cô gái nhút nhát luôn bị coi là "cành liễu yếu ớt", khẽ run từng hồi khi nhìn lên tảng đá chắn miệng hố; còn Yến – kẻ đứng ngoài mọi phe cánh – lặng lẽ dựa vào vách đất ướt sũng, ánh mắt xuyên qua bóng tối như dao cứa. Ba ngày trước, họ còn là những kẻ thù. Lin ghét Mai vì cô quá yếu đuối trong trận chung kết khiến đội thua. Mai oán Yến vì đã bỏ phiếu cho Lin làm đội trưởng. Yến chán ghét cả hai vì những trò mè nheo vô nghĩa ấy... Giờ đây, một cành cây gãy rơi xuống như lưỡi hái, kéo cả ba vào cuộc tử sinh. "Chúng ta chỉ có một lựa chọn," giọng Lin khàn đặc, tay chỉ về phía đường hầm tối om đằng sau. "Nhưng lối đó... đầy xương." Mai khóc nức nở, chân ngập trong vũng bùn lạnh: "Tại sao lại là chúng em?" Yến bỗng phá lên cười, tiếng cười vỡ vụn trong bão: "Hố này từng là mồ chôn người trong vụ cháy năm ấy..." – cô ngừng lại, mắt dán vào viên đá bị cháy xém trên tường – "...giống như cái cách các người thiêu rụi lòng tự trọng của nhau." Nước dâng nhanh. Không khí loãng dần. Ba kẻ thù vồ lấy nhau, không phải để siết cổ, mà để đỡ cơ thể gục ngã. Trong tuyệt vọng, bí mật về đám tro tàn năm nào hé mở – nơi ba cô giáo trẻ chết cháy vì mắc kẹt trong chính lối thoát hiểm – khiến họ nhận ra: khi tro bụi lắng xuống, chẳng còn kẻ thắng người thua. Và hố tử thần cứ mở rộng... nuốt trọn những lời hối lỗi muộn màng.