Gia đình Nguyễn vừa chuyển đến khu phố mới trong tiếng bánh xích lô kẹt lèn trên đường dốc. Bố Tùng, đầu tóc bù xù vì vừa vật lộn với mái tôn trong trận mưa rào, hùng hục kéo ba lô đồ cho cả nhà vào lớp. "Tự Do Cho Bert! Đừng gò bó, mấy đứa cứ tự nhiên!" - ông nhoằng chiếc áo phông lem nhem vẫy gọi lũ trẻ đang ngớ người trước cổng trường Saint Michel xa hoa. Mẹ Linh vừa nhét vội ổ bánh mì chảo vào túi xách hàng hiệu mượn của chị họ, thì thào: "Ba nó đừng hét câu ấy trước mặt hiệu trưởng nghe". Nhưng đã muộn, dàn phụ huynh áo vest, túi Hermès đang đứng chờ đã đồng loạt ngoảnh lại khi thằng Béo - con trai lớn - giật tay bố: "Nhưng Bert đâu có theo tới đây bố? Nó là con chó mà!". Buổi định hướng đầu năm biến thành thảm họa khi nhà Nguyễn trình diễn đủ trò "khác biệt". Bố Tùng vô tư cười hô hố khi nghe khoản phí tình nguyện bằng cả tháng lương công nhân của anh, bé Bi thì thản nhiên ném máy bay giấy trúng mái tóc búi cao của phu nhân hiệu trưởng. Đỉnh điểm là màn "chạy trốn" của cả gia đình giữa buổi tiệc trà khi ngửi thấy mùi chả nướng từ xe ba gác ven đường. "Tự Do Cho Bert mà! Xông pha đi em!" - bố Tùng hồn nhiên lôi vợ con lao ra cổng như thể đang ở chợ phiên quê nhà. Tối đó, nhà Nguyễn quây quần ăn mì gói trên thảm trải sàn. "Họ bảo mai mình phải gặp hội đồng kỷ luật" - mẹ Linh thở dài. Bố Tùng xoa đầu thằng Béo đang sụt sùi: "Kệ đi con! Người ta có luật lệ của người ta, mình có Tự Do Cho Bert. Nhà mình sống thật là được!". Ánh đèn vàng hắt bóng bốn cha con ôm nhau cười rung cả tầng trọ, giữa mùi tương ớt chua cay nồng nặc. Ngày mai, có thể họ sẽ bị đuổi học. Hoặc có thể cả khối Saint Michel sẽ học được thứ ngôn ngữ mới: tiếng cười giòn tan từ những con người chưa bao giờ biết đóng kịch.