Tu La Võ Thần (Phần 2) Người đời cứng nhắc chia rẽ thiên hạ thành hai cực: thiên tài thượng sách, kẻ thường nhân tầm thường. Trong mắt bọn hắn, ta là Tu La, một thứ vốn không nên tồn tại, một tội nhân nơi cửa ải tu luyện. Thế nhưng, bọn hắn nào biết rằng luận về tiềm lực, không phải dựa vào một cơ duyên hiếm hoi hay một thiên phú bất di bất dịch. Huyền công vũ kỹ trong người ta, dù từng mảnh vỡ, dù từng khẩu quyết tối hạ, đều có thể trong cơn tuyệt vọng, trong những ngày tháng tăm tối không thấy ánh sáng, vô sư tự thông. Chính cái nỗi tuyệt vọng ấy, cái quyết tâm không đường lui ấy, đã đốt cháy mọi quy tắc, khiên cưỡng mở ra một lối đi riêng. Ta không có thiên tài, nhưng có một ý chí sắt đá không cho phép mình dừng lại. Mỗi bước chân trên con đường Tu La, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống, đều là một tầng lực lượng đang ngưng tụ, một mảnh huyền công đang tự thông. Đó là tiềm lực được đúc từ tro bụi, từ tuyệt vọng, từ sự phản kháng với số phận. Luận về mị lực thì càng trớ trêu. Người đời bảo thiên kim tiểu thư, những nữ nhân trong những gia tộc lớn, nào có chuyện gì khó hiểu? Bọn họ cho rằng đó là những bày trò tính toán, là những mưu toan vì quyền lực, vì lợi ích. Thế nhưng, bọn họ nào thấy, trong mắt của một nữ tử yêu kiều, lại có thể phản chiếu một bóng dối cô độc, một sức hút từ cõi sâu thẳm tâm linh? Yêu nữ, thánh nữ, những tồn tại ở hai cực đoan, dường như vốn không thể chạm được nhau. Thế nhưng, tất cả lại đổ về một hướng – về ta. Đó không phải là mị hoặc mê hoặc theo nghĩa thông thường. Đó là một sự đồng cảm sâu sắc, một sự nhận ra ở ta cái "cô độc bất dị". Có những người yêu ta vì thấy được trong ta một bóng ma quen thuộc của chính mình. Có kẻ muốn cứu ta, muốn dùng tình yêu của mình để thắp sáng bóng tối trong ta. Có kẻ lại muốn đồng hóa ta, muốn vứt bỏ cả bản thân để gắn bó. Và ta, với thân thể Tu La đã ngấm đẫm sương giông, với tâm trí luôn ở ranh giới giữa thiện và ác, lại không thể, cũng không muốn đáp lại theo cách thông thường. Mị lực của ta không nằm ở nụ cười duyên dáng, mà nằm ở cái nỗi đau không lời, ở sức hút từ một cái gì đó vĩnh cửu và hủy diệt. Chính vì thế, người ta muốn ngừng mà không được. Họ vương vào một mối ràng không phải do ta gây ra, mà do chính tâm họ tìm thấy trong ta một thứ họ vẫn khao khát nhưng không dám đối mặt. Luận về thực lực mới là chỗ dựa cuối cùng, là bức tường thành không thể vượt qua. Ngươi cho rằng có ngàn vạn chí bảo, pháp bảo thiên giới, thần thông nghịch thiên là đủ để đứng trên đỉnh? Sai. Sai lầm hoàn toàn. Trong thế giới này, sức mạnh cá nhân dù kinh thiên động địa cũng chỉ là một viên ngọc sáng chói giữa biển cả. Còn ta, ta điều khiển linh giới đại quân. Không phải một Binh, một Tướng. Mà là một đạo quân, một quân đoàn, một thế lực vượt ra ngoài phạm vi nhận thức thông thường của chúng sinh. Chúng là những linh hồn, những sức mạnh nguyên tố vô hình, những ý chí quân sự từ cõi âm thanh, từ những khai quang, từ bụi bặm, từ chính những hồn phách của kẻ đã ngã xuống trên con đường Tu La. Chúng vâng lệnh ta, không phải vì khuất phục, mà vì chúng thấy trong ta một đồng đội, một kẻ cũng mang trong mình vô vàn oan khuất và ý chí bất khuất. Ngươi rút kiếm, ngươi phun ra pháp thuật, ngươi thi triển chí bảo – tất cả chỉ là những tia chớp. Còn ta, ta thống lĩnh một đại dương. Một ngàn, một vạn ngươi cũng chỉ là những giọt nước trong biển cả ấy. Khi đại quân ấy ập tới, không phải là sức mạnh đơn phương, mà là một cơn lốc hủy diệt mang tất cả ý chí, tất cả oan khiên, tất cả sự tuyệt vọng từ trước đến nay. Chí bảo của ngươi có thể vỡ vụn trước làn sóng đó, pháp thuật của ngươi có thể bị nuốt chửng. Đó là thực lực không thể địch nổi. Và giờ, đặt tất cả lại. Khi người đời chỉ trừng mắt nhìn thấy bức mặt nạ Tu La dày đặc máu me, khi họ nghe danh hiệu ấy và run rẩy, họ có biết không? Họ có thấy được cái bóng sau lớp da thịt, sau những vụn vặt oan khuất ấy là gì không? Họ gọi ta là Tu La, nhưng không ai biết, chính cái tên Tu La này, chính cái vị thế khốn khổ, còn đau thương này, lại là thứ ta dùng để đúc nên Võ Thần. Mỗi lần bị sỉ nhục, mỗi lần bị phản bội, mỗi lần rơi xuống vực thẳm, chính những đau khổ ấy, chính cái thân xác Tu La ấy, lại được đúc lại, tôi luyện, biến thành một lớp giáp da, một lưỡi kiếm, một trái tim bất tử. Ta không phản bội Tu La. Ta trao cho Tu La một ý nghĩa mới: không phải là kẻ bị trừng phạt, mà là kẻ tự mình trừng phạt thế gian bằng chính sức mạnh của mình. Vậy ta là ai? Ta là người đi giữa ranh giới sinh tử. Ta là kẻ uốn nắn tuyệt vọng thành sức mạnh. Ta là một bóng ma, một vị thần, một quân vương. Ta là Tu La Võ Thần. Và hành trình này, còn dài. Đỉnh phong không phải điểm kết thúc. Nó chỉ là một chỗ dừng chân tạm thời trên con đường không có tận cùng. Vì một khi đã lên đỉnh, người ta sẽ thấy: phía sau đỉnh núi ấy, lại là những ngọn núi cao hơn, hiểm trở hơn, bí ẩn hơn. Ta sẽ đi tiếp. Tu La Võ Thần sẽ không bao giờ đứng yên chỗ này.