Dali không còn là cái tên trên báo án kỷ luật nhà tù, mà là một bóng ma mang theo quá khứ tù tội, một người cha da diết mong được nhìn thấy đôi mắt con gái mình – đôi mắt anh đã không được chiêm ngưỡng suốt những năm tháng sau song sắt. Kế hoạch chuộc lỗi trong tâm trí anh thật đơn giản: kiếm đủ tiền, tìm đến nơi con gái đang sống, và cố gắng xây dựng một mối quan hệ mỏng manh từ đống đổ nát của sự vắng mặt. Nhưng cuộc truy quét ma túy ầm ầm ấy, như một cơn bão không báo trước, đã quét sạch hy vọng mỏng manh ấy. Anh không còn đường lui, không còn chỗ đứng chính thức trên mặt đất. Thế rồi, khi màn đêm buông xuống, một cuộc xung đột ngầm giữa các phe nhóm buôn bán chất gây nghiện ở vùng ngoại ô hoang vắng bùng phát. Dali, vì lý do không ai rõ ràng (có thể là sự hiện lên đúng nơi đúng thời điểm, có thể là máu còn sót lại của quá khứ), bị kéo vào vòng xoáy đó. Không phải một vụ án có hệ thống, mà là một trận mưa dao, một chuỗi những phút chết chóc trong bóng tối, nơi mỗi bước chân đều có thể vấp phải chất độc, mỗi tiếng động đều có thể là tiếng súng. Anh đứng giữa hai phe, bị săn đuổi bởi những kẻ đang điên cuồng bảo vệ "lãnh thổ" và cảnh sát đang ùn ùn kéo đến. Đêm ấy, Dali không còn là người tù nhân đang khao khát được cứu rỗi. Anh trở thành một sinh linh chỉ biết đến sự sống còn. Mỗi phản xạ, mỗi động tác tránh né, đều xuất phát từ bản năng cứu mạng được mài giũa trong những ngày tháng tù ngục. Nhưng giữa cái chết rình rập, một sự thách thức khác lại hiện ra: liệu tâm hồn một cựu tù nhân, vốn đã chai sạn với bạo lực và mưu mẹo, có còn đủ sức giữ lại một mảnh hy vọng nào về sự tử tế? Liệu anh có thể sống sót mà không trở thành chính cái bóng ma mình đã từng ghét bỏ? Đêm trường chưa kết thúc, và với Dali, cuộc đối mặt khắc nghiệt nhất không phải với khẩu súng hay con dao, mà là với chính cái bóng ma của quá khứ và tương lai mờ mịt trong đôi mắt con gái anh chưa từng gặp.