Tuyết rơi nhẹ nhàng trên thành phố, phủ một lớp mỏng lên mái ngói và mặt đất, nhưng trong căn phòng vé rạp chiếu phim cũ kỹ, không khí lại nóng bức bởi sự căng thẳng và một chút hoảng loạn. Vụ cướp phòng vé xảy ra đúng vào giờ cao điểm, khi những chiếc vé cuối cùng cho bộ phim bom tấn sắp được bán hết. Nhưng điều khiến cả lực lượng an ninh công cộng bối rối không phải là tính chất vụ án, mà là bốn nhân vật bị nghi ngờ. Họ xuất hiện cùng lúc, như một cụm bốn bóng ma từ trong làn tuyết ngoài cửa sổ bước vào. Tên trộm xe Halama, lừng lẫy với vẻ ngoài lầy lội quen thuộc, thậm chí còn khoác thêm một chiếc áo khoác二手 (đồ cũ) để che giấu danh tính. Chú rể nhút nhát Poupě, tay vẫn còn lăn tay, vẻ mặt bọn họ lo sợ như thể sắp bị bắt quả tang phản bội lễ cưới. Người vợ ghen tuông Pic, đôi mắt sắc như dao, nắm chặt chiếc túi xách như nắm chặt lòng tin của chồng. Và người chiếu phim có ria mép Vlk, với cái nhìn đầy điềm tĩnh của người quen thuộc với bóng tối, tay vẫn còn quen bấm nút máy chiếu. Họ đứng cạnh nhau trước quầy vé, gần như cùng một tư thế: cúi đầu, kéo khăn quàng lên cao, che khuất chiếc áo khoác-áo len bên trong. Ánh sáng vàng vọt từ đèn neon chiếu vào, hắt bóng dài của họ lên mặt đất gỗ, làm mờ đi mọi đường nét riêng biệt. Có lẽ chính Tuyết – lớp bông trắng phủ trên vai và tóc – đã pha into một hỗn hợp vô hình, khiến bọn họ trông giống như bốn phụ tá của một kịch bản đồng thanh. Halama có thểanh ta sẽ không bao giờ bắt trộm xe vào tuyết, Poupě càng muốn trốn chạy khỏi sự hiện diện của Pic, Pic lại đang theo dõi Vlk như thể ông ta là tình nhân bí mật. Nhưng ở góc nhìn xa của điều tra viên thông minh Doll, tất cả chỉ là một khối duy nhất, một đám đông vô danh. Doll kéo chiếc kính lão lệch, liếc nhìn bức hình từ camera an ninh mờ nhạt. Anh ta thấy bốn cái bóng, bốn chiếc mũ, bốn lớp áo khoác giống hệt nhau trong màn tuyết rơi. “Bọn họ… giống nhau như đúc,” Doll lẩm bẩm, nghiêng đầu. “Hoặc là,” anh ta suy nghĩ tiếp, “chính lớp Tuyết kia đã hóa giải mọi đường phác họa riêng biệt, biến họ thành một hiện tượng tự nhiên – bốn tảng băng cùng tan chảy.” Anh ta không nhận ra, phía sau lớp vỏ bề ngoài đó, là bốn câu chuyện hoàn toàn khác biệt đang đan xen, ngầm va chạm và che giấu lẫn nhau. Bằng chứng nằm ở những chi tiết nhỏ: móng tay của Pic bị cắn nát vì ghen, khăn quàng của Poupě toác một đường ngầm, ria mép của Vlk hơi ướt vì thở gấp, và đôi mắt dữ dội của Halama liếc nhìn chính chiếc đồng hồ trên cổ tay mình. Nhưng giữa Tuyết và bóng dối của bản thân, tất cả đều hòa tan thành một bức tranh mờ ảo mà Doll – và có lẽ cả bọn họ – đều không thể phá vỡ.