Gió hè 2024 thổi nhẹ qua sân vườn công ty, nơi hai bàn tay chịu áp lực kém tay so với ánh nắng hắt vào mái nhà kính kính mỏng. Runch và Maya đứng đối diện nhau trong phòng họp, bản giao dịch ỉa hàng nặng lòng trên bàn, nhưng cả hai biết rằng, để hoàn thành thương vụ địa chính trị giá 500 tỷ, họ phải kéo dài hình ảnh "cặp đôi hạnh phúc" đến mức phải đi cùng một ngày cưới. Chiều thứ Bảy, sân cỏ cỏ nhựa bừng lên màu tím hồng dàn phá cabin, hàng trăm khách mời chọn trút bộ dụ trapezoidal không gian rộng lớn. Runch mặc áo dài trắng tinh khô, tay vẫn còn vết bông biển từ những cuốc phê duyệt hợp đồng. Maya đứng sau khung cửa sổ, nơi ánh nắng nghiêng chiều chiếu vào khuôi làn hồ nước trong vắt. Họ nhìn nhau, chia cách bởi màn giấu ý và hàng ngàn câu chuyện chưa nói. Theo kế hoạch, đám cưới sẽ diễn ra vào ngày giáp thêm một con số may mắn: 8 tháng 8. Nhưng thực tế, hai người chỉ cần một lý do để đối diện nhau trong căn phòng ceremony có thiết kế theo phong cách hiện đại - nơi thiếu hụt những con số trên kế hoạch. Runch giữ chiếc nhẫn vuông giác, không bao giờ đeo, trong khi Maya thì lặp đi lặp lại trong đầu câu chuyện họ từng chia nhau nụ cười đầu tiên, đến câu "tôi không thể sống mà không có em" thì bỏ vào bag. Ánh đèn stadium rực rỡ đến mức khiến bầu trời trong phim giả của nhà công ty phát sáng như một vé cổ động. "Happy married life!" - tiếng Maya hét lên khiến cả sân trường rung động, trong khi Runch chỉ cười gượng, ánh mắt vẫn lạch qua như dòng sông phaa. Giấc mơ ngày cưới có thật không? Câu trả lời nằm trong từng letter ký tên trên giấy chữ ký, và cả hai đều biết: để kinh doanh thành công, họ phải vẽ nên giấc mơ đó—dù trong thực tế, chỉ có hai trái tim đang da dẳng dưới áo trắng, đang thầm xót xa cho chính mình.