Trong một đêm mưa gió, cựu binh Lâm nhận lời thực hiện phi vụ cuối cùng từ tay trùm địa phương - cướp đi một món nữ trang quý giá tại biệt thự gỗ nép mình trong con hẻm vắng. Tin đồn kể rằng ngôi nhà ấy thuộc về một "vợ lẽ" của tư sản giàu có, kẻ đã bỏ mặc nàng ở đây như thứ đồ trang sức bị lãng quên. Chiếc dao găm lạnh buốt trong tay, Lâm lén lút vượt qua hàng rào hoa giấy. Mùi trầm hương thoang thoảng phảng phất từ phía trong khiến anh ngập ngừng. Cửa phòng ngủ hé mở, thứ anh thấy không phải hòm châu báo lấp lánh như lời đồn, mà là bóng lưng gầy guộc của một phụ nữ đang khóc thút thít trước ánh nến. Người đàn bà quay lại. Gương mặt tái nhợt nhuốm vẻ u buồn ấy khiến Lâm giật mình thảng thốt: "Nyai… Sáng?" - cái tên vang lên như tiếng nấc. Mười năm trước, chính cô gái mở hàng nước đầu làng ấy đã khâu vết đạn cho anh trong cơn hấp hối. Giờ đây, nàng trở thành vợ lẽ của kẻ đã đổi trắng thay đen, biến những người lính trở về thành kẻ vô gia cư như anh. Chiếc vòng ngọc trên bàn tựa con rắn cuộn mình chế nhạo. Lâm siết chặt chuôi dao, nhưng tiếng trẻ con ọ ẹ từ phòng bên khiến tay anh run rẩy. Món nữ trang ấy hóa ra là thứ duy nhất Nyai Sáng có để nuôi đứa con không cha - kết quả của những tháng ngày bị chủ nhân lầu son gác tía vứt bỏ. Gã đàn ông từng vác súng xông pha trận mạc bỗng quỳ sụp xuống, nước mắt hòa cùng mưa đêm. Lời hứa "giữ danh dự người lính" với đồng đội đã khuất bỗng chốc vỡ vụn. Anh đứng giữa hai lựa chọn: hoặc giữ lời với kẻ thuê mình, hoặc trở thành tên phản bội — nhưng phản bội lại chính quá khứ máu lửa của anh.