Đứng trên bậc hiên nhà gỗ đóng khói trong sương sớm, Lâm Diệu Sơn hít một hơi thật sâu khí lạnh buốt của rừng Thánh Nữ. Tay vẫn còn bám chút vị đất ẩm và mùi lá úa, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng lập tức tan trong không gian xám xịt. Cái tên “Vưa Nhân Sâm” – loại nhân sâm dại quý hiếm, được cho là có linh tính – không chỉ là một loại dược liệu, mà kể từ khi còn nhỏ, nó đã trở thành thứ khiến sư phụ, lão Bát Đầu Long Nhị Khuê, nhìn anh bằng ánh mắt khác. Khác với đám đệ tử khác, Diệu Sơn được nhặt về từ vách đá tử thần trên đỉnh núi này, bởi thứ duy nhất anh có lúc ấy là cái bụng đói meo và đôi mắt đầy sự kiên cường. Anh thừa hưởng từ sư phụ đôi mắt tinh tường, bước chân nhẹ nhàng như mèo rừng và khứu giác đáng kinh ngạc. Nhưng trong con người ấy, bên cạnh sự lẫy lừng của một người đuổi núi thực thụ, còn chứa đựng một thành phần “láu cá” mà Long Nhị Khuê vẫn gán cho anh: “Mày giỏi nhìn thấy Vưa Nhân Sâm, nhưng mày còn giỏi hơn trong việc nhìn thấy… tiền trong túi người ta”. Chẳng hạn, anh có thể dắt cả một vị khách thành thị đầy túi tiền xuống vùng rừng sâu, chỉ để bắt được một cây nhân sâm nhỏ, rồi sau đó “vô tình” quên mất chiếc ví trong túi áo khoác của khách. Lương thiện bản chất không cho phép anh làm điều gì quá đáng, nhưng sự thông minh và tính xảo quyệt ấy khiến anh luôn ở vị trí “đuổi theo” thứ lợi nhuận nhỏ hơn lẽ phải. Đó là một sự mâu thuẫn mà anh không giấu được, cũng như không thể giải quyết. Rồi vụ mất tích Vưa Nhân Sâm xảy ra. Một lô nhân sâm được tín nhiệm, do chính Diệu Sơn dẫn đầu thu hoạch, đã biến mất tức thái trong đêm mưa phùn, không để lại dấu vết. Đây không chỉ là một vụ trộm, mà dường như như một lời thách thức. Anh bị cuốn vào một vòng xoáy bí ẩn. Những dấu vết trên mặt đất – những vết chân lạ, dấu g