Heejoo nhớ mãi cái ngày bà nội còn kẹp cô vào lòng, bàn tay gầy guộc chỉ lên hướng đèo Tam Sơn mù mịt sương: "Đừng có nghe lời ai đi qua chỗ đó, bên kia là Vùng Đất Vàng, bước vào là dính chân, có ngày không về đâu." Hồi đó cô cười, tưởng bà nói khoác, cho đến khi công ty thầu gọi điện nhờ cô lên bản đồ khu mỏ cũ bỏ hoang ở Daedong, nói trả lương gấp ba lần ngày thường, cô mới chột dạ. Nhưng mẹ đang nằm viện chờ ca ghép thận, Junho anh trai cô mất tích đúng 3 tháng trước khi đi tìm tin đồn kho vàng cũ, cô không có lựa chọn nào khác. Cái ngày phát hiện ra kho vàng không có gì hào nhoáng như trên phim. Cô đang leo lên sườn núi kiểm tra tín hiệu máy định vị thì trượt chân ngã xuống hố sạt lở, vai đập mạnh vào thân cây mục, nhìn thấy cái hòm gỗ nứa nẻ nứt nằm lẫn trong đống bùn đất. Cô dùng đá đập vỡ nắp hòm, ánh sáng chiều tà chiếu vào lấp lánh toàn thỏi vàng, to bằng bàn tay, xếp chồng chất lên nhau, có cả nugget vàng to bằng quả trứng gà lăn lổn nhổn dưới đáy. Lúc đầu cô tưởng mình mơ, cầm thỏi vàng lên, lạnh ngắt, nặng trịch, mặt vàng in rõ dòng chữ "Đại Nhật Bản Đế quốc" – đúng cái dấu mà ông nội từng chỉ cho cô xem trên tấm ảnh cũ, nói là bọn Nhật tịch thu vàng của dân làng rồi chôn giấu trước khi thua trận năm 1945. Cô đếm sơ qua, hơn 200 thỏi, chưa kể mấy bao tải nhỏ đựng đồng tiền vàng cũ. Trong đầu cô quay cuồng: viện phí của mẹ, tiền tìm anh Junho, thậm chí cô còn mơ được mua cái nhà nhỏ ở dưới phố cho hai mẹ con ở. Đó là lúc lòng tham len lỏi vào, nhẹ nhàng, ngọt ngào, như mật ong rót vào tai. Cô gọi cho Minho, bạn trai hai năm nay cũng làm trắc đạc cùng cô, bảo anh mang xe tải lên, nói sẽ chia đôi. Minho đến ngay tối hôm đó, nhưng khi nhìn thấy đống vàng, ánh mắt anh ta thay đổi hẳn. "Em nghĩ hai ta chia đôi là công bằng à? Anh có xe, có mối tiêu thụ ở thành phố, em chỉ có cái mồm thôi. 30% cho em, còn lại là của anh." Cô cãi, anh ta đấm thẳng vào mặt cô, lấy hết bản đồ, điện thoại, kể cả áo khoác ấm rồi bỏ đi, để cô nằm đó với cái mắt cá chân sưng vù, trời bắt đầu đổ mưa. Tin tức lan đi nhanh hơn cô tưởng. Chỉ hai ngày sau, cả thung lũng dưới chân núi đầy rẫy lều bạt của đám thợ săn kho báu, báo chí địa phương tít một dòng: "Kho vàng khổng lồ trong Vùng Đất Vàng bất ngờ lộ diện". Người ta quên sạch lời cảnh báo của người già, đổ xô lên núi, tranh giành chỗ đào bới, có kẻ còn đánh nhau đến chảy máu vì nhìn thấy một nugget vàng nhỏ. Mấy gã đàn ông mặc vest đen đến, tự xưng là đại diện một quỹ tín thác nước ngoài, nói vàng này thuộc sở hữu của họ, ai thấy bản đồ hay nhân chứng sống thì "xử lý êm đẹp". Heejoo sống sót được hai tuần trong hang đá hẹp phía sau hố sạt lở, uống nước mưa đọng trên lá, ăn quả rừng có độc nhẹ khiến bụng đau quặn. Cô tìm thấy cuốn nhật ký cũ của một người lao động cưỡng bức năm xưa chôn gần hố vàng, mới biết anh Junho không phải mất tích vô cớ – anh tìm được cuốn nhật ký này trước, bị mấy gã đàn ông đó giết chết, vứt xác xuống hố mỏ. Cô mang cuốn nhật ký bên người, quyết tìm cách xuống núi tố giác, nhưng mỗi lần ló mặt ra là gặp đám người tìm vàng, hoặc cảnh sát địa phương cũng đang tranh thủ kiếm chác chút đỉnh từ vụ này. Một đêm gió lạnh buốt, cô nghe tiếng bước chân gần hang, giọng Minho vang lên: "Tao biết mày còn ở đây, đưa bản đồ thật ra, tao cho mày 10% thôi, không thì tao cho đám người kia biết mày ở đâu." Cô nằm co ro trong bóng tối, tay nắm chặt cục đá nhọn, nghe thấy tiếng đất đá sạt lở phía trên, mùi mưa ẩm mốc và mùi vàng lạnh lẽo vẫn thoang thoảng trong mũi. Lúc này cô mới hiểu tại sao người xưa gọi chỗ này là Vùng Đất Vàng: không phải vì thứ kim loại sáng loáng kia, mà vì nó khiến người ta mất hết lương tri, sẵn sàng giết chết đồng loại, ngay cả người thân yêu nhất, chỉ để chiếm lấy một chút vinh quang ngắn ngủi. Cô nhìn xuống thung lũng, đèn pin của đám người săn vàng nhấp nháy như sao rơi, tiếng cãi vã vọng lên tận hang. Chân cô vẫn đau nhức, cuốn nhật ký trong túi áo ướt sũng, nhưng cô biết mình không thể chết ở đây. Không phải vì vàng, mà vì anh Junho, vì mẹ, vì tất cả những người đã mất vì cái danh xưng Vùng Đất Vàng chết tiệt này.