Giữa những khu rừng mùa đông ở Bắc Mỹ, những ngọn đồi tuyết phủ xn phơi mây tạt, tạo nên bức tường tối tăm Vùng Dịch Không Lối Thoát. Ở đó, dịch tễ học giai thoại về một thời khẩn cấp đã bỏ lại những người sống sót trong vụ nông nghiệp hủy diệt. Một cơn bệo môi truyền nhiễm đã "biến đổi" người thành sinh vật hoang dại—mọi hành động đều dịch chủ nghĩa, tinh thần mất hẳn trong cơn nghiện rượu trừu tế của nông nghiệp. Một kẻ lang bạt bí ẩn, tóc đài xoăn giữa gió tuyết, lẻn lís qua những vết xe đổ xuống rừng. Anh ta không ai biết tên, nhưng những dấu vết máu trên áo khoát phải nói lên một sự trăn trở không tên. Cậu bé 12 tuổi và em gái 6 tuổi nằm trong bụng anh, hai em đang nằm trong trạng thái hôn mê nhờ thuốc phi truyen. Dịch tễ học ghi nhận họ là những trường hợp duy nhất không bị nhiễm bệo môi sau khi lao động trong vùng chăn nuôi cấm. "Saoan? Không sao đâu." Tiếng anh ta vang lên trong túi giày, mép lỗi hờ trước ánh mắt tối oằn của những thứ giữa rừng. Bên dưới phần đất đó, hệ thống tưới tự động vẫn hoạt động, khu thủy điện cổ điển giữa lòng đồng bằng đang lắc lư ngân khoá. Họ không thể rời khu vực này, vì lề đường cuối cùng của Vùng Dịch Không Lối Thoát đã được vạch ra bằng những xích xuất quyển bar do quyền lực đặt để lại. Trong đêm, tiếng rình kêu từ phía xa xôn xao: những thứ giống người đang điềm nại. Anh ta kéo cậu bé dậy, ánh mắt sành sảo ánh vào một hộp nhựa cũ chứa đầy mủ mắm tôm khô. Bí mật duy nhất của Vùng Dịch Không Lối Thoát là nó không chỉ là biểu tượng của sự tử vong—mà còn là nơi cuốn xen với quyển sách được xâu nào đó ghi lại tên những người tìm cách sống sót.