Phim Wajma, Chuyện Tình Afghanistan (2013) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: An Afghan Love Story
Xem phim Wajma, Chuyện Tình Afghanistan có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: completed
Năm phát hành: 2013
Thời lượng: 86 Phút
Quốc gia:
Pháp
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Barmak Akram
Diễn viên:
Mustafa Abdulsatar, Haji Gul Aser, Wajma Bahar, Brehna Bahar, Aquella Akram, Mohamad Ehrar, Sher Shah Eshan, Shohab Hakimi, Tahera Hashemi, Assib Ibrahim
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim Wajma, Chuyện Tình Afghanistan 2013
Bầu không khí của Kabul như một tấm lụa bạc phết bụi, cứng cáp và lấp lánh dưới nắng. Trong những con hẻm nhỏ hun hút, gần chợ đêm Patso, ngôi nhà của Wajma là một phòng giam nhỏ bé, trát đất và tường vôi trắng toát. Cô, hai mươi mốt tuổi, với đôi mắt to long lanh như hồ nước mùa xuân, thuở nào vẫn thường len lỏi giữa các gian hàng, mua những bông hoa cúc t vàng nhạt, mỉm cười khi nghe tiếng cười giòn tan của mình vang lên giữa tiếng rao hàng và tiếng xe cộ. Giờ đây, nụ cười ấy đã đông cứng lại, trở thành một vết nhăn mỏng manh trên khóe môi, và bầu không khí trong ngôi nhà chỉ còn là thứ gì đó nặng trịch, mằn mặn mùi sơn mới và nước hoa cũ.
Cái phát hiện đến như một cơn lốc giữa trời quang. Những ngày buồn bã đầu tiên trôi qua trong sự mê sảng. Cô nhớ lại những cuộc hẹn hò lén lút, sau bức tường nhà thờ cũ, nơi cái nắng vàng vọt xuyên qua khe cửa, hắt lên mái tóc của anh, lên những trang sách kinh Koran cũ kỹ mà hai người giả vờ đọc. Tình yêu của họ là một loài hoa dại mọc giữa sa mạc, đẹp đẽ đến nao lòng, nhưng càng phát triển càng lộ rõ sự mong manh trước gió bão. Và rồi, thứ gió ấy ập đến. Lời thú nhận của Wajma vẫn vang lên trong trí óc cô, rõ mồn một, nhưng phản ứng của anh lại mờ nhạt, phai nhạt. Đôi mắt hắn đảo quanh phòng, tránh đi, và rồi một câu nói khô khan, vô hồn: “Em phải giữ bí mật này. Chúng ta… chúng ta không thể.” Không có lời hứa, không có cái ôm an ủi, chỉ còn lại sự lùi bước vội vàng, tàn nhẫn. Tình yêu, thứ từng khiến cô cảm thấy mình là một con bướm, bỗng chốc trở thành một chiếc lễ áo quấn quanh cổ, siết chặt đến nỗi không thở được.
Nỗi đau còn chưa kịp tan, một cơn giận dữ và hổ thẹn từ người cha đã trút xuống như những hòn đá lạnh. Ông, một người đàn ông nhỏ nhắn, đôi vai gầy guộc mang trên mình niềm tự hào của một dòng họ, đã trở thành một con người khác. Khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi già mỉm cười với hàng xóm, bỗng lạnh như băng trong căn phòng ngủ của Wajma. “Con làm nhục cả họ,” giọng ông run run, không phải vì giận dữ, mà vì một nỗi đau tột cùng. “Danh dự là máu của gia tộc. Con đã đánh mất nó.” Và rồi, cánh cửa phòng cô đã bị khóa lại. Khóa ngoài cài chắc. Mỗi sáng, thứ bảy, cô thấy qua khe cửa cha mình đặt lên chiếc khăn trải bàn một chiếc bánh mì khô và một bát nước. Không nói. Không nhìn.
Ngôi nhà trở thành một bảo tàng của những ký ức êm ái và một nhà giam hiện đại. Qua ô cửa sổ cao, Wajma thấy mặt trời di chuyển từ trên mái nhà người hàng xóm sang bức tường đối diện. Cô nghe thấy tiếng trẻ con reo hò trong sân trường gần đó, tiếng câu cá trên sông Kabul xa xăm, tiếng cất nhạc từ chiếc radio của hàng xóm. Cuộc sống bên ngoài vẫn ù ần, vô tư. Nó vẫn trôi, mà không cần đến cô. Trong sự cô độc, ý nghĩ về cái thai trong bụng – một sinh mệnh nhỏ bé, vô tội – trở thành thứ duy nhất còn ấm áp, và đồng thời cay đắng nhất. Nó là minh chứng cho một tình yêu đã chết, nhưng cũng là phần còn sót lại của chính cô, của sự sống.
Áp lực của định kiến không phải từ những tiếng thóa mạ trực tiếp, mà từ sự im lặng nặng nề. Từ ánh mắt của người hàng xóm lảng tránh. Từ sự vắng bóng hoàn toàn của bạn bè, những người bạn cùng trang lứa giờ đã trở thành những cô gái “penh” (cô dâu) trong những bữa tiệc cưới xa hoa. Họ đã lấy chồng, được che chở dưới danh phận vợ. Còn cô? Cô chỉ còn là một cô gái “lỗi”, một vết nhơ mà phải che giấu. Danh dự của gia đình, cô nhận ra, là một thánh giới vô hình, và cô đã xúc phạm nó. Họ không cần phải trừng trị cô, vì sự tồn tại của cô, với cái bụng ngày càng lớn, đã là một sự trừng trị đủ đầy.
Rồi đến cái ngày nắng chói chang, khi cô đứng trước chiếc gương mờ vì bụi trong phòng, và thấy một bóng dáng xa lạ hiện ra trong đó. Một người phụ nữ mảnh mai, bụng mang hình dáng đàn con, với đôi mắt đã mất đi hết sự tinh anh, chỉ còn lại sự mệt mỏi và đăm chiêu. Đó là hình ảnh của một tương lai đã được định đoạt cho cô. Một tương lai bị xé toạc, bị giam cầm trong chính bốn bức tường này, và rồi sẽ bị vứt bỏ vào bóng tối của một ngôi nhà nào đó, làm người vợ lẽ, mẹ của đứa trẻ mang dòng máu “bẩn”. Hoặc có thể là gì đó tồi tệ hơn.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ bùng cháy trong Wajma, không phải là sự cam chịu, mà là sự giải thoát cuối cùng. Nếu cuộc đời này đã từ chối cô quyền được yêu, được mang thai, được làm mẹ trong sự danh dự và công khai, nếu tất cả chỉ để dẫn cô đến một sự nhục nhã không lối thoát, thì hãy để cô tự chọn lối thoát cho chính mình. Hãy để cô biến sự đau khổ này thành một lời tuyên ngôn. Một hành động cực đoan không phải vì sự yếu đuối, mà vì sự mạnh mẽ cuối cùng giữa những bức tường vô hình ấy. Cô sẽ không chịu đầu hàng một cách nhục nhã. Cô sẽ buộc cả thế giới này, cả thành phố bảo thủ này, phải ngước lên nhìn, phải thấy, phải đối diện với sự bất công mà họ vô tình hay cố ý tạo ra.
Trong cái nắng như thiêu như đốt của chiều hè Kabul, Wajma bước ra khỏi căn phòng đã giam cô suốt bao ngày. Cô không còn là cô gái bàng hoàng ban nãy. Trong mắt cô bây giờ, không còn sự sợ hãi, chỉ còn một sự tĩnh lặng bình thản như mặt hồ sau cơn bão. Cô đi, với một mục đích rõ ràng, qua những con phố đông đúc, qua những ánh mắt kinh ngạc của người dân. Mỗi bước chân của cô như một nhịp đập của trái tim đã chết, nhưng cũng là tiếng reo vang của sự tự do tột cùng mà cô vẫn khao khát.
Câu hỏi không còn là “Tại sao?”. Câu hỏi bây giờ là: Danh dự là thứ phải được bảo vệ bằng cách im lặng và hủy diệt một sinh mạng, hay bằng cách đối diện và chịu trách nhiệm? Và quyền được tự quyết của một người phụ nữ, đến khi nào nó mới không bị đánh đồng với sự bại tr难看 và sự phản bội? Wajma đã tìm ra câu trả lời của cô, theo cách mà chỉ có cô có thể hiểu, trong sự vang dội và đau đớn của một hành động sẽ mãi khắc gắn vào những bức tường của thành phố và vào ký ức của những người chứng kiến. Cô trả lời bằng một sự hiện diện mãnh liệt, biến chính nỗi đau riêng tư của mình thành một câu hỏi công khai, không thể bỏ qua, về tình yêu, về danh dự, và về quyền được sống như một con người hoàn toàn.