Yêu Là Mù Quáng (phần 8) Câu chuyện không kết thúc ở đám cưới. Áp lực từ dư luận và cuộc sống thật bắt đầu. Nó bắt đầu ngay sáng hôm sau, khi mùi hoa ly để lại từ đám cưới tối qua còn nồng nặc trong căn chung cư thuê 20 mét vuông, lẫn với mùi cafe đắng pha vội của Tuấn. Linh lết người dậy từ nệm đơn xếp dưới đất, mái tóc xoăn rối bù, lấy điện thoại xem tin nhắn. Hơn 200 thông báo từ Facebook, Zalo, Instagram. Bức ảnh cô đăng tối qua, hai đứa đứng dưới cổng nhà thờ, tay đan chặt, nụ cười rạng rỡ, đã có hơn 500 comment. Cô lướt qua các comment, mấy câu đầu còn là lời chúc mừng của bạn bè cùng lớp, tới câu thứ 50 thì bắt đầu thấy những lời nhắc nhở cay nghiệt: "Em bỏ học năm cuối để lấy anh ta, chịu khó nhé, đừng hối hận", "Nhà trai không có gì, mẹ chồng tính khó, yêu thì mù quáng chứ ra đời là vỡ mộng đấy". Có cả comment của chú ruột cô nữa: "Sống thử 3 năm rồi mới cưới, ai mà chẳng biết chuyện gì xảy ra. Đừng đến lúc khốn khổ mới về nhà xin tiền gia đình." Cô ngồi bệt xuống sàn, nhìn sang cái bàn nhỏ nơi Tuấn còn đang ngủ gà ngủ gật, tay vẫn ôm chiếc laptop cũ đang mở trang báo cáo dự án đã trễ 3 ngày. Hôm qua đám cưới, họ vay mượn khắp nơi, từ bạn bè đến thầy cô, tổ chức cho to, cho xứng đáng với câu "rồi sẽ hạnh phúc thôi" mà cô tin sái cổ. Giờ nợ 50 triệu, chưa kể tiền lãi tháng này, còn Tuấn vừa bị cắt giảm phụ cấp chuyên cần vì nghỉ 2 ngày đi làm đám cưới. Tiếng chuông cửa reo, cô giật mình, đi ra mở cửa thì thấy bà hàng xóm bên cạnh đứng đó, tay cầm một bát canh bí. "Chúc mừng hai đứa nhé, nhưng mà này, tối qua mấy đứa mở nhạc to quá, con nhỏ nhà tôi đang ôn thi ĐH mà ngủ không được đấy. Rồi này, vợ chồng trẻ mới về ở, nhớ giữ gìn tiếng ồn nhé, khu này người ta hay soi lắm." Bà nói xong, quay lưng đi, không chờ cô đáp lời. Linh đóng cửa lại, ngồi xuống ghế nhựa cạnh Tuấn. Ánh nắng sớm hắt qua rèm cửa sổ rách một góc, chiếu vào gương mặt mệt mỏi của anh. Anh mở mắt, nhìn thấy cô, cười gượng: "Nợ ngập đầu rồi đấy. Sáng mai anh phải đi làm thêm lái xe grab, mấy giờ em đi khám thai? Anh đưa trước rồi." Cô gật đầu, mắt rơm rớm nước. Họ yêu nhau 3 năm, cả nhà cô phản đối kịch liệt, nói Tuấn không có nhà, không có xe, lương tháng chỉ bằng nửa cô. Nhưng cô tin rằng yêu là mù quáng, chỉ cần có nhau là vượt qua được tất cả. Hóa ra câu "yêu là mù quáng" mà người ta nói, không phải là lời khen, mà là lời cảnh báo. Cuộc sống thật không phải là những đoạn clip ngắn ngắt toàn nụ cười rạng rỡ dưới ánh đèn đám cưới, mà là bát canh bí của bà hàng xóm, là 500 comment ác ý, là món nợ 50 triệu, là cái bụng đang lớn dần của cô mà chưa biết nói với bố mẹ hai bên như thế nào. Tuấn nắm lấy tay cô, tay anh lạnh ngắt, lòng bàn tay đầy vết chai từ những ngày chạy xe ôm. "Anh biết áp lực nhiều, nhưng mà..." Anh chưa nói hết câu, điện thoại của anh reo, là mẹ anh gọi đến, hỏi khi nào hai đứa về quê biếu tiền các cụ, rồi còn chuyện xây nhà mới năm sau nữa, thiếu bao nhiêu anh em trong nhà giúp. Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, đường phố đã bắt đầu ồn ào, xe cộ tấp nập. Cô lại nhớ tới câu nói của người ta: câu chuyện không kết thúc ở đám cưới. Áp lực từ dư luận và cuộc sống thật, mới bắt đầu thôi.