Đám đông cứ mải mê bàn tán rằng yêu đương thời nay không còn mặn nồng nếu chưa kịp nhìn thấy mặt nhau qua màn hình điện thoại, thế mà có một chương trình thực tế lại làm trái hẳn lẽ thường ấy. Đó chính là Yêu là mù quáng: Pháp – phiên bản xứ lục lăng của format quen thuộc về những cuộc hẹn hò không nhìn mặt từng làm mưa làm gió toàn cầu. Chương trình theo chân các nam nữ độc thân, tất cả đều đang khao khát tìm kiếm một tình yêu chân thật, bền vững, nhưng bị đặt vào một điều kiện thử thách táo bạo: tuyệt đối không được nhìn thấy mặt đối phương trong suốt giai đoạn đầu làm quen. Họ bước vào những căn phòng gọi là “pods” – những hộp âm cách ly hoàn toàn, chỉ có một chiếc bàn nhỏ, micro và loa, ngăn cách bởi lớp kính mờ đục không thể nhìn thấu. Hai người ngồi ở hai phía đối diện, không thể thấy bóng dáng, không thể đoán tuổi tác, thậm chí không biết rõ ngoại hình của nhau, chỉ có thể kết nối qua làn sóng âm thanh. Những cuộc trò chuyện trong pods kéo dài suốt nhiều ngày, đôi khi là vài tuần. Ban đầu có thể là những câu chào hỏi ngập ngừng, sau đó dần trôi sâu vào những câu chuyện riêng tư nhất: nỗi sợ thất bại trong tình cảm, ký ức tuổi thơ chẳng mấy vui vẻ, định nghĩa về gia đình, thậm chí là những sở thích ngớ ngẩn như thích ăn bơ nửa chừng rồi bỏ, hay sợ tiếng mưa gõ cửa sổ. Không có ngôn ngữ cơ thể, không có nụ cười hay ánh mắt quyến rũ, cảm xúc được xây dựng hoàn toàn chỉ qua giọng nói và tính cách – qua cách họ lắng nghe, cách họ cười khi nghe một câu đùa vô duyên, cách họ cất lời an ủi khi người đối diện kể về nỗi buồn. Có người say sưa nói về dự định đi du lịch khắp châu Âu, có người lại im lặng nghe nhạc cùng nhau qua điện thoại, rồi nhận ra mình đã rung động với một giọng nói chưa từng thấy mặt. Khác với những phiên bản khác, Yêu là mù quáng: Pháp còn có thêm những buổi gặp gỡ nhóm giữa các người tham gia, nơi họ ngồi cùng nhau trong một căn phòng chung, vẫn không được phép nhìn thấy mặt người mình đính hôn, chỉ có thể trò chuyện về những lo lắng, háo hức khi sắp bước vào giai đoạn gặp mặt thực tế. Có người hào hứng khoe chiếc nhẫn vừa nhận được, có người lại thầm lo lắng liệu mình có hợp với gia đình của đối phương không. Khi cảm thấy đã tìm được người mình muốn gắn bó cả đời, họ sẽ thực hiện nghi thức đính hôn ngay trong pods, vẫn là hai bên cách biệt không nhìn thấy nhau. Lời đề nghị cưới, câu trả lời đồng ý, cả chiếc nhẫn đính ước đều được trao qua khe hở nhỏ của lớp kính mờ, trước khi cả hai chính thức đặt bút ký vào bản cam kết đính hôn. Phải đến khi mọi thủ tục hoàn tất, họ mới được phép gặp mặt trực tiếp lần đầu tiên – cánh cửa pods trượt mở, và đó là giây phút nghẹt thở nhất chương trình: liệu gương mặt phía trước có khớp với giọng nói đã làm mình thức trằn trọc nhiều đêm? Sau màn gặp mặt ấy, các cặp đôi sẽ cùng trải qua những trải nghiệm tiếp theo của hôn nhân: đi nghỉ dưỡng cùng nhau, gặp gỡ gia đình hai bên, dọn về sống chung một nhà, thậm chí cùng lên kế hoạch tổ chức đám cưới. Tất cả đều hướng đến màn lễ thành hôn cuối cùng, nơi đứng trước bàn thờ, họ sẽ phải quyết định nói “có” hay “không” với người mình đã chọn khi chưa hề nhìn thấy mặt. Yêu là mù quáng: Pháp không chỉ là một chương trình giải trí, nó còn đẩy người xem vào những câu hỏi day dứt: Liệu ta có đang quá phụ thuộc vào ngoại hình khi chọn người yêu? Liệu tình yêu thực sự có thể lớn lên mà không cần những cái nhìn đầu tiên? Những cặp đôi trong pods đã chứng minh rằng, đôi khi, mù quáng về ngoại hình lại giúp ta nhìn rõ nhất trái tim của đối phương.