Yêu là mù quáng: Vương quốc Anh (Phần 1) khi mới công chiếu đã khiến dân tình xôn xao, không chỉ vì cái tên gọi mỉa mai của chương trình, mà còn vì cái thử nghiệm kỳ quặc mà nó đưa ra cho những người độc thân tham gia. Đúng như cái premise cơ bản nhất mà ai cũng biết: một nhóm người độc thân bước vào “pods”, nơi họ chỉ có thể nghe giọng nói của nhau. Những căn phòng này được dựng kín mít trong một khu nghỉ dưỡng ở vùng Berkshire, cách âm hoàn toàn, chỉ có một tấm kính mờ ngăn hai bên, mà tấm kính ấy lại được phủ lớp màn sơn mờ đến mức dù bạn có ghé sát mũi vào cũng không thể nhìn thấy dáng dấp của người đối diện, chứ đừng nói là biểu cảm trên gương mặt họ. Có tất cả 30 người tham gia, độ tuổi từ 24 đến 41, đủ nghề nghiệp: có cô giáo mầm non, anh kỹ sư xây dựng, cô nhân viên marketing, chàng bartender, cả người làm nghề dạy chó chuyên nghiệp. Họ bị tước đi mọi phương tiện liên lạc với bên ngoài từ ngày đầu tiên, điện thoại bị thu, mạng xã hội bị khóa, chỉ được phép nói chuyện với những người độc thân khác thông qua những buổi hẹn hò 45 phút trong pod. Không được nhìn, không được chạm, chỉ được nghe giọng nói, và nếu cả hai đều muốn tiếp tục nói chuyện sau mỗi buổi hẹn, họ sẽ được xếp lịch hẹn tiếp theo; nếu một trong hai từ chối, cuộc trò chuyện sẽ kết thúc ngay lập tức, không có lời giải thích. Có anh chàng làm nghề thiết kế đồ họa, ngày đầu vào pod cứ lo trang trí cái bàn trước mặt bằng hoa giấy và viên kẹo bạc hà, tưởng người ta sẽ thấy mà cảm động, ai ngờ người ta đâu có thấy gì. Có cô gái làm nghề y tá, mỗi lần bước vào pod là mang theo quả táo đỏ, cứ nói chuyện được 10 phút lại cắn một miếng, tiếng rào rào nghe qua micro làm chàng trai bên kia cứ tưởng cô đang ăn nhẹ gì đó kì lạ. Có cặp đôi gặp nhau 5 lần liền, mỗi lần nói chuyện đều quên thời gian, đến mức nhân viên sản xuất phải gõ cửa nhắc vì phòng đã được đặt cho người khác. Họ nói về tuổi thơ, về nỗi sợ lớn nhất, về việc ai sẽ là người dọn dẹp nhà cửa nếu họ về chung một nhà, về cả việc họ sẽ đặt tên con cái là gì, mà chưa từng nhìn thấy mặt nhau, chưa từng biết đối phương cao bao nhiêu, mập hay gầy, có tàn nhang hay không. Mấy ông bà ở phòng sản xuất cũng tinh tế, để sẵn hộp trà Earl Grey với bánh quy shortbread trong mỗi pod, ai ngờ có cô gái quê ở Scotland, giọng líu lo nghe ngọt xớt, cứ mỗi lần nói chuyện xong lại nhấm nháp tách trà, còn chàng trai bên kia là người London chính hiệu, lần đầu nghe giọng cô cứ tưởng mình đang nghe đài phát thanh buổi sáng, suýt đánh rơi cái cốc vì quá bất ngờ. 10 ngày là thời gian tối đa họ có trong pod. Nếu đến ngày thứ 10 mà chưa ai đề xuất kết hôn, họ sẽ bị loại khỏi chương trình. Vì vậy, mỗi buổi nói chuyện đều như một canh bạc: bạn có thể đang nói chuyện với người mình nghĩ là "định mệnh", mà thực ra người ta đang nhẩm tính xem buổi hẹn tiếp theo với người khác sẽ diễn ra lúc mấy giờ. Có cô gái khóc nức nở trong phòng thay đồ sau khi nhận tin mình không còn được xếp lịch hẹn với chàng trai mà cô đã dành trọn 3 ngày để nói chuyện, vì chàng trai ấy chọn người khác. Có anh chàng hét lên sung sướng khi người con gái mình thích nhất đồng ý match với mình lần thứ 4, mà quên mất là mình đang đứng giữa hành lang, làm cả mấy người đang hẹn hò trong pod giật mình suýt rơi cốc trà. Cái thú vị của Yêu là mù quáng: Vương quốc Anh (Phần 1) không phải là việc mấy người này có cưới nhau hay không, mà là cái cảm giác ngỡ ngàng khi bạn nhận ra: đôi khi nghe giọng nói của một người, bạn có thể tưởng tượng ra cả một con người hoàn hảo, mà khi gặp mặt thật, mọi thứ có thể tan vỡ ngay lập tức. Nhưng cũng có những người, sau khi nghe giọng nhau suốt 10 ngày, lần đầu nhìn thấy mặt nhau tại lễ cầu hôn, vẫn nước mắt lưng tròng mà gật đầu, bất chấp mọi khác biệt về ngoại hình mà họ từng lo sợ.