Ông già Al cứ dán mắt vào bức tường gỗ phía sau tủ đựng đồ ăn trong quán ăn, tay run run chỉ về phía đó. “Con thấy cái tủ này chứ, Jake? Cái tủ tủ lạnh cũ kỹ này? Nó không chỉ là nơi để đựng đồ ăn đâu.” Theo bản năng, Jake bước tới, tay vô thức đặt lên cánh tủ gỗ lạnh buốt. Khi Al thì thầm một ngày tháng cụ thể – 11.22.63 – một luồng gió lạnh buốt len ra từ khe hở, mang theo mùi cỏ úa, khói xe lửa và một thứ âm thanh rì rào như đang thì thầm những lời hứa và cảnh báo. Không có ánh sáng lóa, không cánh cửa xoay. Chỉ là một… sự khác biệt. Một cái lỗ trong không khí, nhỏ bé, không đáng chú ý, như một vết nứt trên một bức tường vốn phải vững chắc. Nhưng trong cái lỗ đó, Jake nhìn thấy một góc phố Lisbon Falls năm 1958 – những chiếc xe Dodge lấp lánh, phụ nữ mặc váy liền thân, bầu trời xanh không một vết mây. Âm thanh từ bên kia lỗ thời gian vọng lại rõ ràng: tiếng cười trẻ con, chuông xe đạp, nhạc rock-and-roll mờ xa. “Mỗi lần con bước qua cái lỗ này,” Al nói, giọng trầm đầy nặng trĩu, “con sẽ trở về ngày 22 tháng 11 năm 1963. Điểm dừng cuối cùng. Nhưng mỗi chuyến đi, con chỉ có thể ở lại đúng hai phút. Giống như một cái nhìn xuyên qua khung cửa sổ rồi lại trở về chính xác nơi con rời đi.” Ông ta vừa khóc vừa cười, những nếp nhăn trên mặt khẽ rung lên. “Năm mươi lăm năm tôi đi đi lại lại, Jake. Tôi đã thử thay đổi những thứ nhỏ bé. Một cậu bé không bị xe cán qua, một bữa ăn cha tôi thích hơn… nhưng cái lỗ này, nó… bền. Nó không dễ dàng cho phép ta xáo trộn quá khứ. Nhưng tôi biết chắc chuyện gì xảy ra nếu ta tập trung vào một mục tiêu lớn.” Al lấy từ dưới gầm tủ ra một chiếc cặp da cũ kỹ, bên trong toàn những bản tin báo chí cũ, ảnh chụp lại, và một cuốn nhật ký đầy đựng những mũi tên đánh dấu vào chi tiết nhỏ bé xung quanh thảm kịch Dallas. “Cái chết của John F. Kennedy,” ông nói, và hai chữ “Lee Harvey Oswald” được viết đậm xuống trang giấy. “Tất cả những chuyện đau lòng sau đó – chiến tranh Việt Nam leo thang, những cuộc nổi dậy trong nước, một thế giới trở nên đổ nát… tất cả đều bắt nguồn từ cái ngày đó. Nếu ta có thể ngăn chặn được…” Ông ngừng lại, mắt đờ đẫn như nhìn thấu bao năm tháng đã trôi qua. “Nhưng cái lỗ này… nó có một cái giá. Nó đòi hỏi một mức độ hy sinh mà con chưa từng nghĩ tới.” Jake nhìn chằm chằm vào cái lỗ nhỏ bé, nơi một khoảnh khắc trong lịch sử đang lặp lại vĩnh cửu. Ông bạn già của mình đã bỏ ra nửa đời người để chứng kiến một khoảnh khắc, để tìm cách thay đổi một điều duy nhất. Và giờ đây, Al muốn trao cho Jake cơ hội này – cơ hội trở thành vật cần thiết cho một sứ mệnh khổng lồ, bằng cách bước qua bức tường gỗ cũ kỹ của một quán ăn, để đi về một quá khứ mà người ta chỉ biết qua sách giáo khoa và phim tài liệu. “Con sẽ phải sống trong quá khứ, Jake. Đóng vai một người sống ở thời đó. Tìm được Oswald. Ngăn hắn lại. Nhưng phải thận trọng. Quá khứ có một cách tự vệ, nó không thích bị sửa đổi.” Chẳng biết từ lúc nào, hơi thở của Jake đã hòa cùng với luồng gió lạnh từ cái lỗ, những mảnh ký ức từ lớp social studies năm cuối cấp ùa về: hình ảnh người vợ trẻ xinh đẹp của Nhà Trắng, tiếng súng trong thành phố, những gương mặt hoảng loạn. Ông thấy mình đang đứng trên bờ vực của một quyết định định hình nhân loại. Trước mắt là một chuyến du hành ngược thời gian đầy mê hoặc và trần trụi, còn phía sau là cuộc đời tẻ nhạt, chán ngán mà anh vừa muốn trốn chạy. Nhưng giữa hai thứ đó, Al đang nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng đánh đổi bằng nỗi đau. “Nó không chỉ là câu chuyện về một kẻ sát hại, Jake,” Al thì thầm, tay vẫn run rẩy nắm lấy tay anh. “Đó là câu chuyện về việc tất cả chúng ta đứng trước một ngã rẽ, và việc lựa chọn đi về phía nào sẽ định hình tất cả những gì còn lại. Ngày 22/11/63. Con có sẵn sàng nhìn thấy nó bằng chính mắt mình chưa? Và nếu có… con có sẵn sàng thay đổi nó không?” Cái lỗ trên bức tường gỗ vẫn hiện ra, lời mời gọi lấp lánh và đầy đe dọa. Thế giới của Jake Epping, người giáo viên dạy tiếng Anh sống trong sự buồn bã, đang nứt ra. Quá khứ đang chờ đón, và tương lai của cả một thế giới treo trên một sợi tóc mỏng manh của một quyết định trong cái quán ăn cũ kỹ này.