"13 NGÀY VÀ ĐÊM" – KHI THÀNH KABUL CHÓNG VÁN 15 tháng 8 năm 2021 – Kabul chìm trong khói lửa. Tiếng súng rền vang từ những ngọn đồi phía tây báo hiệu Taliban đang lao về trung tâm như vũ bão, trong khi lính Mỹ vội vã thu hồi những thiết bị cuối cùng tại sân bay. Thành phố rung chuyển dưới cơn địa chấn hỗn loạn: xe tải chất đầy người chạy điên cuồng, tiếng la hét xé toạc không khí ngột ngạt, và hàng nghìn khuôn mặt tuyệt vọng dồn về cổng phi trường – con đường sống sót duy nhất. Giữa tâm bão, Chỉ huy Mohamed Bida cùng 15 sĩ quan đặc nhiệm Pháp đứng chặn trước cổng Đại sứ quán, pháo đài phương Tây cuối cùng chưa sụp đổ. 500 con người – nhân viên ngoại giao, nhà báo, gia đình phiên dịch viên Afghanistan – mắc kẹt trong tòa nhà như cá nằm trên thớt. Mệnh lệnh từ Paris chỉ vọn vẹn một câu: "Không bỏ lại ai. Đến sân bay bằng mọi giá." Nhưng hành trình 5 cây số từ đại sứ quán tới sân bay Kabul giờ là hành trình tử thần. Taliban đã dựng chốt chặn dọc đại lộ, từng tốp thanh niên cầm AK-47 lùng sục "tội đồ" hợp tác với phương Tây. Không quân tiếp viện. Không vũ khí hạng nặng. Chỉ huy Bida biết rõ: nếu lộ diện, họ sẽ thành bia tập bắn giữa đường phố. 13 NGÀY VÀ ĐÊM ấy bắt đầu bằng cách giấu 500 người trong xe tải chở rác, thùng container phủ bạt, thậm chí đóng giả đoàn tang lễ. Bọn Taliban xét hỏi, tiếng trẻ con khóc ré trong thùng xe có thể phá hỏng mọi thứ bất cứ lúc nào. Cứ mỗi đêm, họ men theo ngõ hẹp – ánh đèn pin quét loang loáng như roi quất vào bóng tối. Có đồng đội ngã xuống vì đạn lạc. Có những gia đình lìa xa nhau khi Taliban chặn đường, tiếng gào thét đứt quãng rồi chìm vào im lặng chết chóc. Sân bay Kabul không phải thiên đường. Vành đai kẽm gai nhễ nhại máu, hàng nghìn người trèo rào bị bắn hạ, xác chết chất thành gò. Đội của Bida phải vật lộn suốt 5 tiếng để đưa 500 người qua cánh cổng sắt – nơi lính thủy đánh bộ Mỹ điên tiết quát tháo, súng chĩa thẳng vào đầu những kẻ "xâm phạm khu vực cấm". Khi chuyến bay cuối cùng của Pháp cất cánh lúc 3h17 sáng ngày 27/8, Mohamed Bida đứng lặng nhìn Kabul chìm trong lửa đỏ. Không ai hô "hoan hô". Không ai dám thở phào. Chỉ tiếng nấc nghẹn của một đứa bé Afghanistan 4 tuổi – đứa trẻ duy nhất còn sống trong gia đình nó sau 13 NGÀY VÀ ĐÊM "thoát khỏi địa ngục" bằng máu và nước mắt.