Mở đầu 30 Rock (Phần 1), trường quay của chương trình hài kịch kịch bản TGS vốn dĩ đã là một cái hố loạn xạ dưới sự điều hành của Liz Lemon. Với tư cách là trưởng biên tập, Liz chỉ quan tâm đến việc giữ cho nội dung show sắc sảo, châm biếm đủ thứ từ chính trị đến đời sống thường nhật, chẳng mấy khi để tâm đến mấy con số rating hay doanh thu quảng cáo mà cấp trên đốc thúc. Cô thức khuya sửa kịch bản, xử lý đủ thứ vụ cãi vã giữa dàn diễn viên, thậm chí phải trực tiếp can thiệp khi nhân viên kỹ thuật bỏ việc giữa chừng, chỉ để cái show không bị ngưng phát sóng giữa chừng. Mọi chuyện bắt đầu đổi chiều khi Jack Donaghy xuất hiện. Gã đàn ông tự xưng là Phó Chủ tịch phụ trách Truyền hình Bờ Đông và Lò Vi Sóng của NBC, mang theo cả đống slide PowerPoint vẽ đầy biểu đồ tăng trưởng, bảo rằng TGS đang lãng phí tiềm năng thương mại khổng lồ. Chuyện đầu tiên hắn làm là ép Liz nhét product placement vào từng tiểu phẩm: nhân vật chính phải cầm lon soda nhãn hiệu cụ thể trong mỗi cảnh, làm hẳn một tiểu phẩm quảng cáo trá hình cho loại lò vi sóng mới của công ty mẹ, thậm chí còn yêu cầu Liz viết cả kịch bản có đoạn diễn viên nhắc đến tên một hãng bảo hiểm cụ thể. Liz mắng Jack là “kẻ đánh mất linh hồn truyền hình” ngay sau buổi họp đầu tiên, nhưng chẳng được bao lâu, gã sếp lại tung ra cú thay đổi lớn nhất: ký hợp đồng đưa Tracy Jordan – ngôi sao điện ảnh vừa mới gây náo loạn sau một đêm uống rượu phá tung khách sạn – làm ngôi sao chính của TGS. Tracy Jordan đúng là cơn ác mộng cho hậu trường thời điểm đó. Hắn từ chối nhớ lời thoại, đòi hỏi trailer riêng có đặt đầy lò vi sóng (trùng hợp đến mức Liz phải cười ra nước mắt), tin mình bị FBI theo dõi nên từ chối đứng gần cửa sổ, còn tự tiện sửa kịch bản thành những đoạn độc thoại vô nghĩa về người ngoài hành tinh. Dàn diễn viên cũ của TGS thì giận dữ vì bị cắt bớt đất diễn, nhân viên kỹ thuật thì chửi thề vì phải sửa lại sân khấu liên tục, còn Liz thì đứng giữa hai luồng gió: nếu chiều theo ý Jack và Tracy, show sẽ biến thành đống rác thương mại, không còn cái chất hài kịch sắc sảo mà cô xây dựng bao năm; nếu phản đối quyết liệt, cô sợ mình bị đuổi việc, cả TGS cũng bị khai tử luôn. Những tập đầu của 30 Rock (Phần 1) chính là lúc mối quan hệ giữa Liz và Jack bắt đầu nảy lửa. Họ cãi nhau bất cứ đâu: từ thang máy dẫn lên phòng biên tập, đến quán cà phê góc phố Rockefeller, Liz chỉ trích Jack coi khán giả là những cái túi tiền di động, còn Jack thì mỉa mai Liz là kẻ lãng mạn viển vông không hiểu thực tế kinh doanh. Nhưng rồi, qua mấy vụ lùm xùm như việc Tracy biến mất không lý do trước đêm phát sóng, hay cú rớt rating sập sàn khi cố làm show quá nghiêm túc, họ dần nhận ra mình cần nhau: Liz cần Jack để giữ TGS không bị đóng cửa hoàn toàn, còn Jack cần Liz để nắm bắt được cái chất “điên rồ nhưng có duyên” của show, để có thể bán nó cho nhà quảng cáo. Có những lúc họ ngồi cùng nhau sửa kịch bản đến 3 giờ sáng, vừa cãi nhau vừa gật gù đồng ý với ý tưởng của đối phương – cái mối quan hệ đối đầu rồi hợp tác, vừa ghét vừa quý, chính là cái xương sống khiến 30 Rock (Phần 1) khác hẳn mấy cái sitcom hài công thức thời bấy giờ.