Mùa xuân năm 1991 ở thị trấn nhỏ vùng Gunma vẫn đọng chút gió lạnh cuối đông, Takaki Tohno và Akari Shinohara gặp nhau lần đầu khi cùng quét lá anh đào rụng đầy sân trường tiểu học. Suốt buổi đó hai đứa trẻ ngồi nép dưới gốc cây to nhất sân, Takaki mang theo chiếc kính thiên văn đồ chơi, chỉ cho Akari những vì sao hiện ra mờ mờ qua khe tán cây lúc chiều tà, cònAkari cứ rút từ cặp ra những gói kẹo dẻo dâu còn ấm để mời cậu. Sau này dù không còn ngồi cạnh nhau, cả hai vẫn giữ thói quen cùng nhau chạy qua hàng rào trường mỗi khi tan học, nhìn những cánh anh đào rơi chậm rãi rồi tự hứa với nhau con số vui vẻ: mỗi giây nó rơi đúng 5 centimet thôi. Khi Akari chuyển nhà sang tỉnh Tochigi cuối năm đó, hai đứa bắt đầu trao đổi thư từ. Phong bì của Akari luôn dán nhãn hình gấu nâu, thỉnh thoảng ép sẵn cánh anh đào khô mỏng tang, tay chữ tròn trịa đầy cẩn thận, kể chuyện bạn mới ở trường, kể cây anh đào trước cửa nhà cô cũng bắt đầu ra nụ. Thư của Takaki thì đầy hình phi hành gia dán lung tung, chữ viết nguệch ngoạc kể về việc cậu nhìn thấy sao chổi qua kính thiên văn đêm qua, hay con mèo nhà cậu vừa sinh năm con mèo con. Cả hai hứa với nhau lần cuối sẽ gặp lại khi Takaki cũng chuyển nhà sang Kagoshima: chuyến tàu hỏa xuyên tuyết mùa đông năm ấy, hai đứa ngồi cạnh nhau trên ghế cứng, nghe tiếng đường ray lách cách đều đều, không ai nói nửa lời, chỉ siết chặt tay nhau cho đến khi tàu đến ga, Akari tặng Takaki cuốn sổ tay bìa xanh, dặn cậu phải viết tiếp vào đó mỗi ngày. Giờ là năm 2008. Takaki làm lập trình viên ở Tokyo, mỗi sáng đi tàu điện ngầm Yamanote, mùi cà phê hòa tan và khói thuốc lá bám chặt trên áo khoác cậu. Anh thường quên mất cuốn sổ tay bìa xanh nằm sâu trong ngăn kéo tủ, chỉ thỉnh thoảng đêm khuya mở ra, nhìn thấy nét chữ cũ kỹ của Akari, linh cảm về ngày đã hứa vẫn thỉnh thoảng lóe lên khi anh nhìn thấy một cô gái tóc dài buộc nơ hồng trên tàu. Còn Akari, giờ là bà mẹ trẻ sống ở vùng ngoại ô, mỗi lần xếp đồ cho con gái, lại thấy cuốn sổ tay cũ của Takaki nằm dưới đáy hộp, con gái cô cũng buộc nơ hồng trên tóc giống hệt cô ngày xưa. Họ sống cuộc sống riêng of mình, con đường không bao giờ giao nhau, chỉ thỉnh thoảng bắt gặp hình bóng đối phương trong những người lạ qua đường. Những kỷ niệm vẫn còn mãi, không phai nhạt theo năm tháng. Ngay cả bây giờ, những lời họ nói từ ngày đó—lời hứa sẽ gặp lại, lời dặn phải viết thư đều đặn, lời chào tạm biệt trên sân ga năm ấy—vẫn lặng lẽ trôi nổi, vượt qua thời gian và khoảng cách dài ngót mười bảy năm. Đó là một câu chuyện phù du về lời hứa tái ngộ với một người thân yêu, không có kết thúc hạnh phúc rực rỡ, chỉ có những cánh anh đào rơi chậm rãi, đúng 5 centimet mỗi giây, như cách họ từng ngồi nhìn bên nhau dưới gốc cây anh đào năm nào. Câu chuyện đầy chất tự sự, tràn ngập những chi tiết nhỏ nhặt đời thường này sẽ được kể lại qua phiên bản 5 Centimet Trên Giây (Live Action) sắp ra mắt, nơi những khoảnh khắc im lặng giữa Takaki và Akari, tiếng gió rít qua cửa sổ tàu, hay nét chữ nguệch ngoạc trên những bức thư ngày xưa sẽ được tái hiện bằng hình ảnh người thật việc thật, chạm đến những ký ức nhỏ bé nhất của người xem từng một lần rung động trước câu chuyện này.