Julia thẫn thờ nhìn đồng hồ đeo tay - 7 giờ 15 sáng. Cô cố chậm bước, như thể kéo dài thêm vài giây đếm ngược. Chiếc xe buýt số 8 dần hiện ra trong sương sớm, lấp lóa qua những tán phượng vĩ. Đã 7 giờ 20 đúng như dự báo. Tuần này trễ mất hai ngày hẹn, vết thương sau cuộc cãi vã với bạn trai cũ khiến cô khập khiễng bước lên thềm xe. Diego đứng dậy nhường ghế, mắt dán vào gói thuốc cảm trong tay cô. "Cậu bỏ quên cái này tuần trước" - giọng anh trầm xuống khi đưa lại chiếc khăn lụa tím ngắt màu hoa jacaranda. Một vật chứng cho trận mưa bất chợt hôm họ chia sẻ chung chiếc ô nhỏ. Đó là lần thứ năm, vẫn đúng khung giờ 7 giờ 20 mỗi tuần một lần ấy. Quán tính hành trình vẫn đưa họ về phía cửa sổ cuối, nơi những câu chuyện chưa bao giờ kịp dài hơn 12 phút 35 giây. Tuần trước là chia sẻ về bản concerto số 2 của Rachmaninoff, hôm nay im lặng ngắm phố xá qua làn kính mờ hơi thở. Julia nghẹn lời khi thấy hộp đựng bánh cupcake hồng trên tay Diego - món quà sinh nhật muộn cho tuần cô vắng mặt. "Ngày mai mình chuyển sang tuyến xe khác" - Diego bất ngờ thở dài. Bụi vàng đọng trên hàng mi anh khi xe rẽ qua con phố đầy xác lá mùa thu. Julia chợt nhận ra họ chưa từng trao nhau số điện thoại, không một lần hẹn hò ngoài khung giờ 7 giờ 20 chính xác ấy. Thế giới ngoài kia có cả vũ trụ công việc, gia đình và quá khứ chồng chất, nhưng khoang xe nhỏ này đủ rộng cho hai tâm hồn lạc nhịp tìm thấy tiết tấu chung. Tờ rơi từ túi rơi ra, dòng chữ bay loạn xạ dưới chân ghế: "Lịch trình mới: Tuyến B - khởi hành 6 giờ 45". Julia cầm mặt hồng dâu Diego vừa nhét vào tay, nghe tiếng bánh xe nghiến trên đường ray xe điện. Cô nghẹn giọng hỏi: "Thứ tư tuần sau, vẫn 7 giờ 20 nhé?". Câu hỏi vụt tan theo tiếng còi xe, để lại hai cái gật đầu không lời, như mọi lần họ từ chia tay.