Trong căn phòng dơ bẩn, bầu không khí ngột ngạt như chính mảnh đời đang dần đánh mất hơi thở của anh, Silas Johnson ngồi trong bóng tối nhòa đi trong làn khói thuốc lá và men rượu còn sót lại trên môi. Những ngày đen tối nhất không chỉ là sự nghèo khó, mà là những vết thương và sự thất bại ăn sâu vào xương tủy. Tiền nợ chất如 núi, tình cảm tan vỡ, lòng tự trọng của một người từng giỏi nhất về tay súng giờ chỉ còn là những mảnh vụn dưới gót chân. Rồi một tối, sau cánh cửa gỗ nứa nẻ vang lên tiếng gõ nhẹ và đều đặn. Người đàn ông bước vào không cần mời – một thân hình gầy guộc trong chiếc áo khoác nâu bạc màu, mắt như hai viên đá sỏi tối sẫm, không lóe lên sự đồng cảm, chỉ là sự lạnh lẽo và sẵn sàng. Không nói nhiều, ông ta đặt lên bàn một gói nhỏ bằng vải, mở ra bên trong không phải vàng bạc, mà là một khẩu súng lục cổ điển, báng gỗ trơn mượt, nòng sáng loáng như được chăm chút bởi những bàn tay đã từng giết người. “Tôi thấy trong cậu, Silas Johnson,” giọng nói của người đàn ông khản đặc như tiếng cưa gỗ, “một cái gì đó… chưa tắt. Một người có thể trở thành chính xác thứ cậu từng mơ ước. Không phải một tay súng bình thường, mà là một huyền thoại. Một cái bóng mà kẻ thù chỉ cần nghe tên cũng thấy rợn tóc gáy.” Ông ta không hứa hẹn một cuộc sống xa hoa, chỉ hứa một cuộc sống có ý nghĩa trong khuôn khổ của sự tàn nhẫn. “Tôi sẽ dạy cậu cách sử dụng khẩu súng này như một phần cơ thể. Tôi sẽ đưa cậu đến những nơi mà cái chết là loại toa xe thường trực. Và một ngày nào đó, tên tuổi Silas Johnson sẽ được khắc lên những mộ chí.” Silas nhìn khẩu súng, cảm nhận được sức nặng của nó không chỉ là kim loại và wodden, mà là trọng lượng của cả một cái định mệnh đổ vỡ. Ông ta không nói rõ cái giá phải trả. Nhưng trong ánh mắt tối sẫm của người đàn ông bí ẩn, Silas có thể cảm nhận được nó. Có lẽ là những phần hồn còn sót lại của chính mình – sự nhân hậu, sự dè dặt, năng lực yêu thương. Có lẽ là linh hồn của những kẻ sẽ phải chết dưới tay mình. Hoặc có lẽ, cái giá cuối cùng sẽ là sự tồn tại của chính Silas Johnson, nhường chỗ cho một con quái vật mới mang tên cũ. Giao dịch đã được nhen lửa. Không cần ký tên vào giấy, không cần thề nguyền trước thần linh. Chỉ một cái gật đầu khô khan của kẻ cùng khốn, và một nụ cười gằn từ người bí ẩn – nụ cười của kẻ vừa bán một linh hồn, và vừa mua một cái chết chắc chắn. “A Gunfighter’s Deal,” Silas thì thầm trong đầu, hai chữ “Deal” ấy vang lên như hai viên đạn lăn trong một khẩu súng vừa được nạp đạn. Và ông ta biết, khi cò súng được bắn, sẽ không ai còn nhận ra kẻ còn sót lại phía sau là ai nữa.