Gió mùa thu luồn qua kẽ cửa sổ cũ, khẽ rung chuông gió bằng thủy tinh vỡ mà mẹ Juan từng treo ở hiên nhà. Một năm đúng ngày bà đi về đất, bốn đứa con Sevilla trở về ngôi nhà gỗ thơm mùi gỗ sến và bóng tối. Maria, chị cả, đập phịch cái vali xuống sàn nhà phát ra âm thanh khô khốc: "Đằng nào cũng chỉ ở lại hai ngày thôi mà". Cô vẫn giữ thói quen nói như đinh đóng cột từ hồi quản lý tiệm bánh mì của gia đình. Ricardo khệ nệ bưng ra khay rượu vang đỏ, chai rượu duy nhất còn lại trong hầm - thứ mà bố chúng nó dặn để dành cho "dịp đặc biệt". Anh trai thứ nhếch mép cười: "Dịp đặc biệt à? Này, chúng ta có cả Luis đây này – ông anh họ bỏ đi tám năm không một lá thư!" Căn bếp rộng bỗng chật lại khi tất cả quay sang nhìn Luis đang lặng lẽ mài con dao gọt trái cây trên đá. Rồi như mọi lần, câu chuyện xoáy vào Juan. Luôn là Juan. "Tưởng hôm nay thằng đấy về?" - Ricardo hỏi khẽ, mắt liếc lên đồng hồ treo tường. Maria bật cười thành tiếng, nước mắt đọng ở khoé mắt: "Ai cũng biết Juan mà. Sinh nhật mẹ năm ngoái nó còn đến muộh hai tiếng khi bánh kem chảy nhão. Có khi lần này nó quên luôn đám giỗ!" Căn phòng chìm vào im lặng đặc quánh cho đến khi tiếng xe máy rú ga ầm ĩ ngoài cổng. Cả bốn chiếc đầu ngẩng lên đồng loạt - cái cách mà hai mươi năm qua họ vẫn làm mỗi khi thằng út tinh nghịch phá đám trò chơi của lũ anh chị. Những giận dữ dồn nén trong suốt một năm bỗng ùa ra khi bóng dáng Juan lấp ló sau tấm rèm voan mỏng. Luis đập mạnh con dao xuống thớt: "Cho tao mượn câu nói quen thuộc của mẹ ngày xưa nhé - Thằng nhóc này đúng là sinh ra để phá tan nhà cửa!" Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, ly rượu đỏ biến thành vũ khí. Đứa thì khóc như mưa tháng tư vì Juan chưa trả tiền thuê nhà năm ngoái. Đứa cười như điên vì nhớ lại trò Juan giả ma gạt chị dâu suýt sảy thai. Những vết sứt mẻ tưởng đã lành sau ba mươi năm bỗng rỉ máu tươi roi rói trên tấm khăn trải bàn hoa cúc mà mẹ chúng thêu tay. Giữa cuộc chiến nảy lửa ấy, Juan đứng đó - áo phông rách lỗ chỗ bởi mấy chú chó hoang, trên tay cầm theo nải chuối sứ chín vàng buộc bằng dây nilon. "Mẹ thích chuối sứ" – nó cười toe toét, cái điệu cười lấm lem bùn đất ngày bé chưa bao giờ thay đổi. Và thế là cả gian nhà bỗng vỡ òa trong tiếng khóc cười trộn lẫn - cái món hỗn độn gia truyền chỉ nhà Sevilla mới ủ được sau mỗi lần tan nát.