Alpha tên thật là Linh, nhưng không ai được gọi thế, kể cả mẹ đẻ. Bé 13 tuổi, người gầy nhẳng, tay lúc nào cũng cắn đến chảy máu, móng tay cụt ngủn vì hay bốc đồng đập đầu vào tường. Học lớp 7, bị đúp năm ngoái vì đánh thằng Minh con ông chủ tạp hóa, nó bảo mẹ Alpha là "đồ giúp việc" dù bà Hà ngày hai ca quán phở gần ngõ, sáng rửa bát đĩa, tối chạy bàn, mỗi giờ được 30k, đủ nuôi hai mẹ con ở cái phòng trọ 20 mét vuông trong ngõ sâu, mỗi tháng tiền thuê 3 triệu. Bà Hà đơn thân từ khi Alpha 3 tuổi, chồng bỏ đi theo vợ con gái khác, bà không đi bước nữa, bảo "nuôi con đã mệt, thêm người lớn chỉ thêm chuyện". Phòng trọ ẩm thấp, trần nhà loang lổ vết nước mưa, bồn rửa mặt mỗi lần vặn nước là chảy rỉ, để sẵn cái xô nhựa dưới đó hứng. Tủ lạnh chỉ có nửa ổ bánh mì cũ, lọ hành muối bà tự làm, đôi khi có gói xôi buổi sáng bà mua cho Alpha nhưng con bé thường vứt vào thùng rác, bảo "xôi nhạt quá". Sự bất ổn của Alpha không phải kiểu trẻ con nghịch ngợm thông thường, là kiểu người ta nhìn vào thấy ái ngại: nó ngồi cuối lớp, vẽ toàn hình tam giác nhọn, mũi tên gãy trong cuốn sổ tay, không bạn bè, bị đám bạn trong lớp gán cho biệt danh "đồ lập dị". Đã hai lần bỏ nhà đi, lần đầu đi 3 ngày, ngủ dưới cầu vượt, về nhà môi nứt nẻ, lần hai đi 1 tuần, về với vết thương ở đầu gối, bảo bị chó cắn, nhưng bà Hà nhìn vết thương thấy giống vết dao cạo rạch hơn. Thế rồi cái ngày thay đổi tất cả đến. Đầu tháng 10, trời mưa lâm thâm, Alpha không đi xe buýt về, đi bộ, chiếc áo denim cũ sũng nước, cổ tay trái lật lên lộ cái hình xăm đen ngòm, nhọn hoắt như mảnh kính vỡ, ngay chỗ da mỏng trong cánh tay. Hỏi ra mới biết nó trốn tiết cuối, chạy ra cái kho bãi bỏ hoang sau cửa hàng 7-Eleven, thằng Tùng học bỏ cấp 3 năm ngoái, dùng kim tự chế và mực không nhãn hiệu xăm cho nó, lấy tiền snack và một gói thuốc lá. Cái hình xăm giống hệt chữ "Alpha" thằng Tùng phun sơn đỏ trên tường kho bãi, từ đó nó bắt ép mọi người gọi nó là Alpha, không ai được gọi tên thật Linh nữa. Bà Hà về nhà lúc 7 giờ tối, mùi nước dùng bò xào hành bám đầy tạp dề, nhìn thấy cánh tay con bé, mặt tái mét, tay run run cầm lấy cổ tay Alpha, không quát mắng ngay, chỉ nói giọng run rẩy: "Mày biết thằng Tuấn con bà Lan đầu ngõ không? Hai năm trước nó cũng xăm cái dấu này, 3 ngày sau mất tích, đến giờ chưa thấy về. Cái dấu này không phải để cho đẹp mày ơi, nó là dấu chết đấy!" Đêm đó, Alpha nằm cuộn tròn trên chiếc chiếu trải trên sàn, cái hình xăm nóng rực như lửa đốt, nó gãi đến chảy dịch xanh, không phải máu. Sáng hôm sau đi học, thầy giáo dạy sinh học nuôi 5 con cá vàng ở bể kính lớp, Alpha đi ngang qua, tất cả cá đều bụng ngửa nổi lên, thầy giáo nhìn nó ánh mắt lạ lùng, như thể đã biết chuyện này sẽ xảy ra từ trước. Chiều về, hai người đàn ông mặc vest đen đứng trước cửa phòng trọ, hỏi bà Hà: "Cháu Alpha ở nhà chứ ạ? Chúng tôi từ viện nghiên cứu y sinh đến, cần kiểm tra cái hình xăm của cháu." Bà Hà đóng sầm cửa lại, run lẩy bẩy, nhìn con bé đang ngồi trên chiếu, tay ôm cánh tay, hình xăm giờ đang phát sáng xanh nhạt, các đường nét nhích nhích như đang sống. Cả thế giới của hai mẹ con bà, tí ti ngỡ là sẽ ổn định khi bà kiếm đủ tiền mua được cái phòng trọ to hơn, giờ sụp đổ hoàn toàn. Họ không ngờ cái hình xăm kia không chỉ là trò nổi loạn của đứa trẻ 13 tuổi bất ổn, mà là mở ra một chuỗi hệ quả mà cả hai thậm chí còn không hiểu nổi, chưa kịp phản ứng, đã bị cuốn vào vòng xoáy không lối thoát.