Konno Shuichi chuyển đến Iwate vì công việc. Thực ra, đó là một sự trốn chạy. Trốn khỏi một cuộc sống ở Tokyo đã trở nên quá ồn ào, quá lộ liễu, quá nhiều gương mặt cười và quá ít ánh mắt chân thành. Ông thành phố rực rỡ ấy như một chiếc đèn pha nhấp nháy, khiến anh mệt mỏi. Iwate thì khác. Nơi đây không có những tòa nhà chọc trời. Có chỉ là những ngọn đồi xanh um, những con suối lạnh giá, và một sự tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng mình suy nghĩ. Công việc của anh là bàn giao một dự án nhỏ cho chi nhánh địa phương. Mọi người ở đó lặng lẽ, thân thiện nhưng giữ khoảng cách, như thể họ đã học cách sống hài hòa với sự cô độc của thiên nhiên.
Rồi có Hiasa Norihiro.
Hiasa không phải là người đầu tiên nở nụ cười với Konno. Nhưng nụ cười của anh khác. Nó không phải là một sự xã giao. Nó là một sự công nhận. Như thể Hiasa cũng từng trải qua thứ gì đó tương tự, một sự mệt mỏi với thế giới bên ngoài. Họ trở nên gần gũi một cách tự nhiên, không vội vàng. Cùng nhau đi câu cá bên bờ sông Shimatsu khi trời chưa tờ mờ. Uống rượu sake ấm trong một quán nhỏ chỉ có vài chiếc bàn gỗ, nơi bà chủ già lặng lẽ nâng cốc. Họ nói về những thứ vặt vãnh: về món cá hôm ấy có ngọt hay không, về cơn bão ngoài biển năm ngoái, về những cuốn sách cũ tìm thấy trong kho báu của thư viện. Konno không bao giờ hỏi về công việc của Hiasa. Và Hiasa cũng không bao giờ hỏi về Tokyo của Konno. Có một sự tôn trọng im lặng, một thỏa thuận ngầm rằng có những vùng đất trong tâm trí không nên đặt chân vào.
Họ dần trở thành những người bạn thân. Không phải kiểu bạn thân kêu gọi điện hàng ngày, mà là kiểu bạn thân biết rằng sự hiện diện của nhau là đủ. Sự thoải mái ấy khiến Konno bắt đầu nghĩ rằng có lẽ cuộc sống mới ở Iwate có thể thực sự là một điểm đến, chứ không chỉ là một trạm dừng.
Rồi một ngày nọ, Hiasa nghỉ việc.
Không lời từ biệt. Không cuộc gọi. Chỉ một tin nhắn ngắn ngủi gửi cho cả phòng: “Xin lỗi vì sự đột ngột. Có chuyện cá nhân cần xử lý. Chúc các anh mọi điều tốt đẹp.” Rồi anh biến mất. Konno cố gắng liên lạc, nhưng điện thoại của Hiasa đã tắt. Không ai trong văn phòng biết rõ hơn. Họ chỉ lắc đầu, nói rằng Hiasa lúc nào cũng có vẻ như đang mang một gánh nặng nào đó, rằng có lẽ anh ấy chỉ cần một khoảng thời gian riêng tư.
Konno cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng. Không phải vì mất một bạn bè. Mà vì mất một người đồng hành. Người duy nhất ở Iwate khiến anh cảm thấy mình không chỉ là một kẻ lạ. Anh trôi nổi một mình giữa ngọn đồi và bầu trời, và lần đầu tiên, sự tĩnh lặng của Iwate không còn dịu dàng, mà trở nên áp đảo.
Vài tháng sau, trong một chuyến công tác ngắn về Tokyo, Konno tình cờ gặp lại Hiasa.
Họ đứng giữa một con phố đông đúc, dưới ánh đèn neon rực rỡ. Hiasa vẫn đó, nhưng không còn là Hiasa anh biết. Anh ta mặc một chiếc áo khoác đắt tiền, tóc cắt ngắn gọn gàng, và trên khuôn mặt là một lớp băng mỏng, một sự xa cách hoàn toàn. Họ nói chuyện vài câu vụng về về thời tiết, về công việc mới của Hiasa – một công việc ở một công ty tư vấn nào đó, danh tiếng nhưng mơ hồ. Không còn những câu chuyện về con cá, về sách cũ, về nắng sớm ở Iwate. Họ như hai doanh nhân hoàn toàn xa lạ, đang trao đổi những lời xã giao vô nghĩa trong một cuộc họp chính thức. Sự gần gũi trong quá khứ như một giấc mơ xấu hổ. Họ chia tay sau vài phút, không hẹn gặp lại.
Konno trở về Iwate với một trái tim nặng trịch. Sự xa cách đó, cái băng giá trong ánh mắt Hiasa, không phải là sự lạnh lùng thông thường. Nó là thứ gì đó khác. Một sự che giấu. Một bức tường đá dày cộp.
Thời gian trôi qua. Konno cố gắng quên. Cuộc sống ở Iwate trôi yên bình. Cho đến một hôm, một tin tức rời rạc trên tờ báo địa phương khiến máu trong người anh đông cứng lại. Một vụ mất tích. Một người đàn ông trung niên, làm trong ngành logistics, biến mất không để lại dấu vết từ hơn một năm trước. Tên? Hiasa Norihiro.
Konnh không tin. Nhưng anh biết. Trong thái độ bí ẩn của Hiasa ngày đó, trong sự trốn chạy không lý do, anh đã thấy bóng dáng của sự đi đâu. Anh gọi điện cho cửa hàng sake cũ, cho bà chủ. Bà nhớ Hiasa, nhưng nói rằng anh ấy đã từng gửi cho bà một món quà, một chiếc áo khoác, nói rằng “có lẽ sẽ không còn cơ hội để mặc”. Một lời từ biệt ngầm.
Konno bắt đầu tìm kiếm. Không phải với tư cách một cảnh sát, mà với tư cách một người bạn bị phản bội. Anh đi đến nhà cũ của Hiasa – một ngôi nhà nhỏ, đã bị cho thuê lại. Hỏi thăm hàng xóm. Họ lắc đầu. Một người đàn ông lặng lẽ, ít nói, chưa bao giờ gây nào phiền. Không có gia đình. Không bạn bè nào khác ở đây. Anh ta chỉ có Konno.
Sự tìm kiếm dẫn Konno vào những ngõ cụt của quá khứ Hiasa. Một cuốn nhật ký cũ, tìm thấy trong một thùng rác ở nhà kho, ghi chép những mối quan hệ mờ ám. Những cuộc gọi đến các số điện thoại đã ngắt. Một tập ảnh bị xé, chỉ còn lại một mảnh: một bức ảnh Hiasa trẻ hơn, đứng bên một người đàn ông lớn tuổi trước một tòa nhà nào đó ở Tokyo. Một bức ảnh bị lật mặt sau, có dòng chữ viết tay: “Cho đến khi ta tìm thấy.”
Rồi, một hôm, trong một quán cà phê internet cũ kỹ, Konno vô tình thấy một bài báo mạng cũ, được xóa đi nhưng vẫn lưu trong bộ nhớ đệm. Bài báo nói về một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng cách đây ba năm, liên quan đến một chiếc xe tải chở hàng hóa không rõ nguồn gốc. Vài người tử vong. Một trong số đó là một nhân viên kiểm tra hàng hóa trẻ, tên là Sato Kenji. Gương mặt trong bức ảnh tưởng chừng đã bị che khuất bởi khói bụi và mưa, nhưng Konno nhận ra ngay. Đó không phải Sato. Đó là Hiasa. Với một cái tên khác.
Tất cả mọi thứ ghép lại. Công việc “vận chuyển” bí ẩn của Hiasa ở Iwate. Sự im lặng. Cái băng giá trong ánh mắt anh ta khi gặp lại. Lời từ biệt với bà chủ quán sake. Cuộc mất tích hoàn toàn. Konno hiểu ra. Hiasa không phải là một nhân viên văn phòng bình thường. Anh ta là một người trong một thứ gì đó lớn lao hơn, nguy hiểm hơn. Có lẽ anh ta đã dấn thân vào một thế giới ngầm. Có lẽ cái chết của “Sato Kenji” là một tai nạn thật, hoặc có lẽ là một vụ xóa sổ. Và giờ đây, có lẽ Hiasa đang trốn chạy. Hoặc… có lẽ họ đã bắt được anh ta.
Konno ngồi trong căn phàt khách sạn nhỏ ở Iwate, nhìn ra bình minh lên trên những ngọn đồi. Anh cầm trên tay mảnh ảnh còn sót lại. Gương mặt Hiasa trẻ trung, cười tươi, một nụ cười chưa bị che khuất bởi bóng tối. Anh từng nghĩ mình hiểu người bạn ấy. Nhưng thực ra, anh chỉ biết một lớp vỏ. Phía sau lớp vỏ ấy là một bí mật lớn, một sự thật mà Hiasa đã phải chôn sâu, sâu đến mức phải trốn chạy, phải chối bỏ cả chính mình.
Bí mật không phải là Hiasa là ai. Bí mật là Hiasa đã lựa chọn trở thành ai. Và lựa chọn đó đã đẩy anh ta vào bóng tối. Konnow biết rằng, nếu muốn tìm ra sự thật, anh sẽ phải bước vào chính cái bóng tối ấy. Và một khi đã bước vào, không có chỗ cho sự trở về.
Anh nhìn ra khung cửa sổ, nơi sương sớm vẫn phủ kín thung lũng. Thế giới của anh giờ đây chia làm hai: một bên là sự an toàn, tĩnh lặng của Iwate, một bên là bí ẩn, nguy hiểm của con người Hiasa Norihiro. Và anh biết, dù có muốn hay không, chân anh đã bắt đầu nghiêng về phía bóng tối. Bởi vì đôi khi, người bạn thân nhất không phải là người cùng bạn nói chuyện, mà là người khiến bạn phải tìm hiểu, dù bạn có muốn hay không. Konno đã tìm thấy một người bạn như thế. Và giờ đây, bạn ấy đang ở đâu, giữa cái bóng tối mà chính mình đã tạo ra? Thứ gì ẩn sau bóng tối không chỉ là sự thật về Hiasa. Nó còn là sự thật về chính Konno. Liệu anh có đủ dũng cảm để nhìn thấy nó?