Ánh Dương Trong Đêm mở ra một thế giới chông chênh giữa bóng tối và khát khao. Linh, 17 tuổi, mang trên mình căn bệnh dị ứng ánh nắng mặt trời hiếm gặp. Căn phòng nhỏ với rèm cửa kín mít là vương quốc ngột ngạt của cô mỗi ngày. Bầu trời đêm êm đềm là sự giải thoát duy nhất, nơi đường phố vắng không còn đe dọa bởi những tia nắng độc hại. Nơi ấy, chiếc guitar cũ là người bạn thủy chung. Những giai điệu cô đánh lên không chỉ là âm nhạc – chúng là tiếng thở dài, là lời thì thầm khao khát được tự do. Rồi chàng trai ấy xuất hiện – Minh – trong một đêm đầy sao. Anh tình cờ dừng bước trước một giai điệu buồn vọng ra từ góc công viên hoang vắng. Ánh đèn đường lờ mờ nhuộm tóc Linh một màu bạc mỏng manh, đôi mắt cô lấp lánh như mảnh thủy tinh bơ vơ giữa đêm thâu. Minh ngước nhìn, thế giới của anh lúc ấy chỉ còn lại bộ dạng nhỏ bé chìm trong chiếc hoodie rộng thùng thình, cùng tiếng đàn đứt quãng. Họ trò chuyện bằng những nụ cười ngượng ngùng, bằng ánh nhìn vấn vương. Từng đêm, ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế gỗ mục, Linh học cách gom nhặt hạnh phúc mong manh trong vòng tay màn đêm. Những câu chuyện về âm nhạc, về những vì sao, về giấc mơ được hát trên sân khấu... cứ thế nảy mầm trong gió lạnh. Nhưng "Ánh Dương Trong Đêm" không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào. Mối tình chạm ngõ giữa hai kẻ trái ngược – một người chìm vào trong bóng tối, một người ngập tràn sức sống giữa thanh xuân rực rỡ. Linh hồi hộp mỗi khi Minh đề cập đến buổi sáng hay đợt gặp mặt nhóm bạn vào một ngày nắng đẹp. Lời hứa đi xem phim cùng nhau ban ngày trở thành gánh nặng khổ sở. Cô lặng lẽ mặc lớp áo giả dối: giả vờ bận rộn, viện cớ đau đầu, hoặc đơn giản chỉ là... né tránh. Ánh mắt buồn thiu của Minh mỗi lần bị từ chối khiến trái tim cô nhói đau. Chiếc hộp thuốc kháng histamine trong túi áo trở thành bí mật đáng sợ, một lưỡi dao cứa vào từng phút giây gần gũi. Cứ thế, đường đến hạnh phúc như bức tranh ghép nát vụn. Linh một tay níu giữ vần xoay ước mơ, tay kia đẩy người mình thương ra xa bằng hàng rào dối lừa. Ánh Dương Trong Đêm trở thành lằn ranh mong manh giữa khát khao bình thường của một cô gái và cái bóng bệnh tật luôn rập rình theo gót. Liệu thứ tình cảm chớm nở ấy có thể tồn tại khi bình minh lên, hay sẽ tan biến như sương đêm?