Arne no Jikenbo: Trang Hồ Sơ Đẫm Máu Giữa Bóng Đêm và Quỷ Dị Lynn Reinweiß chưa từng nghĩ cuộc đời quý tộc nhạt nhẽo của mình lại bị cuốn vào thứ thế giới này – một nơi tanh mùi máu và dối trá, nơi bóng tối không chỉ là màn đêm. Cô gái trẻ luôn bị ám ảnh bởi những câu chuyện về ma cà rồng, thứ sinh vật mà cha mẹ cô gọi là "đồ bẩn thỉu". Nhưng khi đứa em trai duy nhất biến mất trong một đám cháy kỳ lạ, Lynn biết mình phải lao vào Lügenberg – thành phố chui của lũ quái vật, nơi luật lệ loài người chẳng là gì hơn trò đùa. "Gã tồi tệ nhất thành phố" – đó là biệt danh mà Ae Neuntöte tự hào khoác lên mình. Không phải vì hắn khát máu hơn đồng loại, mà vì hắn dám làm thứ không tên nào dơ bẩn ngoài nghề "thám tử". Ae chẳng thiết tha cứu người, cũng chẳng màng danh vọng. Nhưng khi Lynn dập dễnh lao vào căn hầm rượu mục nát của hắn – máu me đầy người, mắt đỏ quạch vì khóc – Ae bỗng nhận ra mùi của "trò chơi thú vị": mùi oán hận từ vết thương trên vai cô gái, thứ vết cắn mang hình răng nanh… nhưng không phải của ma cà rồng. Arne no Jikenbo – cái tên Ae gọi đùa cho tập hồ sơ bẩn thỉu chất đầy góc phòng – lại lần nữa phình to bởi vụ án mới. Một thi thể nữ công nhân nhà máy được tìm thấy trong con hẻm rêu mốc, tim bị moi ra, nhưng máu thì biến mất sạch sẽ. Điều kỳ quái? Nạn nhân đã chết từ ba ngày trước – camera thành phố vẫn ghi lại hình ảnh cô ta đi làm đều đặn sau đó. Lynn cắn môi nhìn Ae lục lọi xác chết, tay hắn lướt trên làn da xám xịt như đang sờ vào tờ giấy. "Cô gái này chết vì thiếu máu, nhưng không phải do bị hút" – Ae cười khảy – "Máu của cô ấy bị dùng để viết thứ gì đó…". Lynn rùng mình khi nhận ra những vệt bẩn dưới chân tường kia không phải nước mưa, mà là nét chữ cổ xưa thấm đẫm máu: "ARNE". Thành phố Lügenberg chưa bao giờ ngủ yên. Mỗi góc phố đều ẩn giấu thứ gì đó ghê tởm: yêu tinh đội lốt hàng rong, xác sống vật vờ trong quán rượu, và cả lũ quý tộc ma cà rồng đang lặng lẽ xâu xé nhau vì mảnh "Xương Thánh" – thứ báu vật có thể khiến chúng sống dưới ánh mặt trời. Ae nghiến răng khi phát hiện manh mối dẫn về Giáo Hội Bóng Tối, nơi hắn từng chôn chân trăm năm trước. Lynn thì chợt hiểu vì sao em trai cô phải chết: cậu bé đã vô tình nghe được buổi đàm phán giữa cha cô và một giáo sĩ mang mặt nạ bạc… Đêm nay, khi chuông nhà thờ đổ dồn dập, Ae xé toạc chiếc hòm gỗ cũ kỹ trong nghĩa địa bỏ hoang. Bên trong không có xác chết – chỉ có một cuốn nhật ký nhuốm máu và chiếc huy hiệu mang hình con dơi giống hệt dấu răng trên vai Lynn. "Arne no Jikenbo không chỉ là hồ sơ tội ác" – hắn thì thào – "Nó là lời nguyền đã đeo bám thành phố này từ khi con người còn sống trong hang động". Bóng đêm cuộn tròn như thể Lügenberg đang nuốt chửng hai kẻ dám thách thức nó. Ae ném đi điếu thuốc tẩm máu, mắt đỏ rực nhìn về phía tòa tháp chuông chọc trời – nơi một bóng đen gầy gò đang cười khẽ. Lynn siết chặt khẩu súng bạc, cô đã biết vì sao Ae ghét làm anh hùng: Kẻ thù của họ không phải ma cà rồng, yêu quái, hay thậm chí… con người. Mà là thứ kinh khủng hơn cả ba thứ đó cộng lại. Và Arne no Jikenbo vẫn đang ghi thêm trang mới – bằng máu của chính họ.