Phim Aspromonte: Vùng Đất Bị Lãng Quên (2019) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: Aspromonte: Land of The Forgotten
Xem phim Aspromonte: Vùng Đất Bị Lãng Quên có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: completed
Năm phát hành: 2019
Thời lượng: 87 Phút
Quốc gia:
Ý
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Mimmo Calopresti
Diễn viên:
Valeria Bruni Tedeschi, Francesco Colella, Marcello Fonte, Marco Leonardi, Sergio Rubini, Elisabetta Gregoraci, Romina Mondello, Carlo Marrapodi, Francesco Grillo, Fabrizio Gifuni
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim Aspromonte: Vùng Đất Bị Lãng Quên 2019
Aspromonte: Vùng Đất Bị Lãng Quên
Trước những chiếc cầu treo dọc theo những vực sâu và những con đường mòn chỉ rộng đủ cho một con lừa, Aspromonte như một thế giới riêng biệt, tách biệt với thời gian. Núi rừng hùng vĩ như một pháo đài tự nhiên, vừa che chở vừa giam giữ những cộng đồng nhỏ bé. Africo, một ngôi làng nép vào thung lũng phía nam, sống trong một sự cô độc hiếm có. Mùa đông giá rét, tuyết phủ trùm lên những mái nhà đá, cắt đứt mọi liên lạc. Mùa hè, nắng cháy và bão tố bất ngờ cũng làm băng qua sông, phá hủy những con đường mòn. Mọi thứ đều thiếu thốn, nhất là những thứ thiết yếu từ bên ngoài – thuốc men, muối, tin tức. Người dân sống trọn vẹn trong vòng tay của núi, vừa kiên cường vừng bất lực trước sự cách ly.
Rồi mùa xuân năm 1951 ấy đến, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Một người phụ nữ, trong cơn vượt cạn đầy đau đớn, đã không thể được cứu. Không có bác sĩ. Không có thuốc. Chỉ có một quãng đường dài, hiểm trở, mà người ta phải khiêng chiếc quan tài từ dưới thung lũng lên, khi trời đất như muốn sụp đổ. Cái chết ấy không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà như một tiếng vang đắt đỏ giữa những vách đá tĩnh mịch. Nó vỡ òa một sự cam chịu quen thuộc, đánh thức trong mỗi người một niềm phẫn uất sâu sắc. Bi kịch không phải là một tai nạn, mà là hệ quả tất yếu của một sự bỏ mặc lâu dài, của việc bị lãng quên giữa chính ngọn núi mang tên Aspromonte.
Họ không còn khóc. Họ quyết tâm. Trong những buổi họp dưới bóng cây đa cổ thụ, trong những lời thì thầm bên bếp lửa, một ý tưởng mạnh mẽ, gần như điên rồ, được thốt ra: họ sẽ tự mình mở một con đường. Không chờ đợi nhà nước, không trông mong vào ai. Họ sẽ dùng tay không, những chiếc cuốc, những cây xưa, cả sự kiên nhẫn và máu thịt của mình để đục thủng bức tường núi.
Công cuộc ấy không phải là xây dựng một con đường giao thông đơn thuần. Nó là một hành động sinh tồn, một cuộc cách mạng từ dưới chân đất lên. Những người đàn ông, phụ nữ, thậm chí cả những đứa trẻ lớn, cùng nhau vật lộn với tảng đá, với rễ cây quật, với dòng suối ngầm. Họ học cách nổ mìn bằng thuốc pháo đánh bật những mảng đá, cách dùng nước và lửa để tách phiến đá. Họ ngủ dưới những tán cây, ăn bữa cơm nguội trong gian khó. Mỗi mét đường mở ra, họ như chạm được vào một tương lai khác – một tương lai mà bác sĩ có thể đi tới, mà người ốm có thể được đưa đi, mà trẻ con có thể đi học ngoài thung lũng.
Sau hàng năm trời đục đẽo, một con đường mòn dần hiện ra, leo lốn theo sườn núi, bắc qua những khe hở, kết nối Africo với thế giới bên ngoài. Nó chưa phải là một con đường quốc lộ, nhưng với họ, nó rộng mở như một con sông sống. Bi kịch năm 1951 dần trở thành câu chuyện được kể lại như một bước ngoặt. Con đường ấy, bằng chứng của sự nỗ lực bền bỉ, không chỉ giải quyết nhu cầu vật chất. Nó vớt lên từ vực thẳm của sự lãng quên, khẳng định một quyết tâm: chúng tôi còn sống, chúng tôi muốn được kết nối, chúng tôi sẽ không để mối liên hệ của mình với thế giới bị đứt đoạn mãi mãi.
Aspromonte mãi là vùng núi hiểm trở, nhưng từ đó, chẳng bao giờ còn là một vùng đất hoàn toàn bị lãng quên. Tia sáng nhỏ bé từ ngọn đuốc chung của những bàn tay người dân đã xuyên qua bóng tối, để lại một dấu ấn không thể phai: trong sự cô độc tột cùng của núi rừng, ý chí con người có thể tạo ra một con đường, và trên con đường ấy, họ bước về phía tương lai.