Vở opera Attila của Verdi, từ sân khấu Venice đến trái tim Milan Không chỉ là một sự kiện trong mùa giải trí opera, việc trả lại vở Attila cho sân khấu La Scala vào ngày 7 tháng 12 năm 2015 mang ý nghĩa như một bước chân trở về với cội nguồn, một hành trình khám phá những năm thơ đầu sáng tạo của huyền thoại Giuseppe Verdi. Lần đầu được công diễn tại Teatro La Fenice Venice vào năm 1846, vở opera thứ chín trong dòng tuồng của Verdi này đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong âm nhạc của ông – nơi cái thơ trữ tình "bel canto" bắt đầu chuyển mình dưới bàn tay của một nhà soạn nhạc đang tìm kiếm phong cách riêng, hướng đến sự kịch tính và chiều sâu tâm lý mới mẻ. Sự kiện này cũng là một cột mốc trong mối hợp tác nghệ thuật ngày càng sâu đậm giữa Giám đốc Nghệ thuật Riccardo Chailly và nhà đạo diễn Davide Livermore. Sau thành công vang dội của Don Pasquale donizettian, họ cùng nhau quay sang một tác phẩm Verdi đầy thử thách. Chailly, với tư cách là Nhạc trưởng, tiếp tục chương trình nghiên cứu và trình diễn các tác phẩm đầu sự nghiệp của Verdi – một hành trình đã được đón nhận nồng nhiệt từ khán giả La Scala kể từ mở màn mùa giải trí với Giovanna d’Arco, và tiếp nối bằng Macbeth. Việc chọn Attila cho giữa chừng mùa giải trí cho thấy một tầm nhìn nghệ thuật rõ ràng: không chỉ là trình diễn, mà là khám phá động lực sáng tạo ẩn sau những dòng nhạc. Attila là một vở opera phức tạp, những khiến nó trở nên đặc biệt trong kho tàng Verdi. Nó được cấu thành từ những bối cảnh lịch sử hào hùng, rộng lớn (cuộc xâm lược của người Hung vô địch Attila vào nước Ý), nhưng đồng thời lại chứa đựng những góc nhìn nội tâm tinh tường và những mâu thuẫn đạo đức day dứt. Vở opera đặt ra câu hỏi về quyền lực, sự xâm lược, lòng trung thành, và sự yếu đuối của con người trước số phận. Điều này đòi hỏi từ các nghệ sĩ không chỉ giọng hát mạnh mẽ, nhạy cảm với sự căng thẳng của bản opera mà còn khả năng thấu hiểu và thể hiện những sắc thái tâm lý phức tạp của các nhân vật. Nhân vật Attila, dù ở vị trí kẻ chinh phục, lại mang trong mình những mâu thuẫn đầy người – giữa lòng tham quyền lực và nỗi ám ảnh về sự diệt vong, giữa vẻ ngoài hung bạo và nỗi đau nội tâm. Davide Livermore, với thế mạnh về việc xây dựng hình ảnh sân khấu sống động và suy tư, chắc hẳn đã mang đến một chuyển thể đầy tính tương phản: những cảnh hào hùng, đám đông hỗn loạn được đặt đối lập với những phút tịch liêm, cô độc của các nhân vật chính. Âm nhạc của Verdi trong Attila – với những hợp xướng mãnh liệt, những đoạn aria đầy khí thế nhưng cũng có những nhịp điệu buồn thảm, u ám – là bệ phóng hoàn hảo cho sự đa chiều mà nhà đạo diễn hướng đến. Thông qua tái diễn Attila tại La Scala, khán giả không chỉ được chiêm ngưỡng một vở opera hiếm hoi trên sân khấu hiện đại, mà còn được mời gọi suy ngẫm về một Verdi trẻ đang trên đà định hình tư tưởng, về sự giao thoa giữa lịch sử và cá nhân, giữa quyền lực bên ngoài và những bấp bênh nội tâm. Đó là một chặng đường quan trọng trong di sản vĩ đại của Verdi, được hồi sinh một cách long trọng và tâm huyết bởi một trong những cặp sóng đôi directornhạc trưởng – đạo diễn xuất sắc nhất hành tinh opera ngày nay.