Twig, Cap với Rusty quen nhau ở khu rừng Bois de Vincennes đã mười mấy năm nay, cái bìa rừng phía đông Paris chật hẹp này là cả thế giới của bọn họ. Sáng sớm Twig lục thùng rác khu dân cư gần đó kiếm vỏ thuốc lá nhặt về cuốn lại hút cho đỡ thèm, Cap则 vác cái túi bố đi thu gom sắt vụn cũ nát đổi lấy vài chục euro mua chai rượu táo rẻ tiền, còn Rusty nhỏ nhất thì cứ chiều tối là ngồi khụy xuống vỉa hè gần lâu đài Vincennes gảy cái đàn ghi-ta chỉ còn ba dây đòi tiền bo của mấy bà nội trợ đi dạo. Cuộc sống lay lắt thế, ai ngờ một ngày nhận được tin trúng xổ số quốc gia 2 triệu euro – con số mà bọn họ chưa bao giờ dám mơ tới, dù cái tin này chả hề ngọt ngào như bọn họ tưởng tượng lúc đầu. Cái vé số là Rusty nhặt được dưới cống rãnh trước một cửa hàng thuốc lá hồi tháng trước, lúc đó tưởng là tờ biên lai mua bánh mì quăng đi, để chung với mớ giấy lộn nhét trong túi da cũ. Tới khi Cap đọc báo rác thấy số trúng thưởng, ba thằng nhìn nhau đờ cả người, cứ hỏi đi hỏi lại "Mày chắc không?", "Coi lại đi, coi lại đi" tới mười mấy lần mới dám tin là thật. Nhưng mà có tiền thì phải đi nhận, mà đi nhận thì phải có giấy tờ tùy thân: Twig mười năm trước bị giam rồi trục xuất nên không có hộ chiếu, Cap cái chứng minh nhân dân Pháp cũng hết hạn từ lúc nào, chỉ có Rusty còn cái thẻ căn cước nhưng lại có tiền án trộm cắp vặt, sợ đi đâu也 bị công an soi. Thế là cả tháng trời xoay sở đủ cách, cuối cùng cũng lấy được tiền, chia đều cho mỗi đứa hơn 600 nghìn euro, tưởng là đổi đời, ai ngờ lại là khởi đầu cho cái kiếp "Ba Lần Trắng Tay" mà bọn họ chưa bao giờ muốn dính vào. Lần đầu trắng tay là do Rusty, thằng nhỏ mới 22 tuổi chưa từng cầm quá 100 euro, gặp lại thằng bạn cũ thời còn ở trại trẻ mồ côi, nó rủ đầu tư vào cái quán bar ở quận 11, nói là vài tháng là lời gấp đôi. Rusty mừng quá gửi hết 500 nghìn euro cho nó, xong thằng bạn bốc hơi không dấu vết, quán bar cũng là cái lô cốt đã bị đập từ hai năm trước. Lần thứ hai là Twig, nó định mua cái xe tải cũ chở đồ giúp các chợ đầu mối để làm ăn tử tế, đang cầm 200 nghìn euro tiền mặt đi gặp chủ xe thì bị hai thằng du côn chặn ngõ lột sạch, còn bị đánh gãy một cái xương sườn. Lần thứ ba là Cap, con gái nó ở Lyon gọi điện báo ốm nặng cần tiền phẫu thuật, ông già nhét hết 100 nghìn euro còn lại vào phong bì gửi đi, kết quả là con gái dối trá lấy tiền đi du lịch Thái Lan với bạn trai, còn ông thì phát hiện mình bị ung thư phổi giai đoạn cuối, không có tiền chữa trị. Ba lần trải qua hết, bọn họ lại quay về cái khu rừng Bois de Vincennes quen thuộc, nhưng mọi thứ giờ đây đã khác hẳn. Những người vô gia cư khác trong rừng nhìn bọn họ bằng ánh mắt kỳ lạ, có kẻ ghen tị chửi bới, có kẻ thương hại đưa cho mấy đồng xu, còn bọn họ thì không còn quay lại được cái cuộc sống "bình thường" trước đây nữa – cái cảm giác an phận với cái túi ngủ rách, cái chai rượu táo rẻ tiền, cái ước mơ nhỏ nhoi kiếm đủ tiền ăn ngày hai bữa giờ đã mất hẳn. Mỗi lần nhìn nhau, bọn họ đều thấy cái bóng của chính mình trong cụm từ "Ba Lần Trắng Tay" mà mấy đứa trẻ trong trại mồ côi ngày xưa hay chế nhạo Cap, không ngờ giờ nó lại đeo bám lấy cả ba đứa như vậy. Hóa ra cái khó khăn nhất không phải là lúc trúng số, không phải là lúc mất sạch tiền, mà là giờ đây bọn họ phải trở lại cái cuộc sống "bình thường" ở Bois de Vincennes ấy – nhưng cái bình thường đó giờ tràn ngập những bất ngờ nhớ đời và mâu thuẫn giữa ba người bạn cũ. Twig giờ không thể ngồi lặng lẽ cuốn thuốc lá như trước, cứ nhìn thấy tờ vé số cũ ố vàng dán trên vách lều là đanh mặt trách Rusty dại dột. Rusty thì không còn hào hứng gảy đàn xin tiền, mỗi lần gặp người lạ là sợ họ nhận ra mình là thằng triệu phú vừa trắng tay. Cap nằm co trong cái lều dã chiến, tiếng ho khục khặc vang cả khu rừng, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm cái cụm từ "Ba Lần Trắng Tay" mà mấy đứa trẻ trong trại mồ côi ngày xưa hay chế nhạo ông, không ngờ giờ nó lại thành lời nguyền đeo bám lấy cả ba đứa. Họ vẫn sống lay lắt ở đó, nhưng cái sự ngây thơ vô lo của ngày xưa đã không còn nữa, chỉ còn lại mấy mảnh đời vỡ nát, cứ quay cuồng trong cái vòng lặp của hy vọng rồi tuyệt vọng, chẳng biết bao giờ mới dừng lại.