Ánh đèn dầu leo lét trong quán rượu cuối phố chưa kịp tắt thì gã đàn ông đã quẳng con bài cuối cùng xuống bàn. Mùi rượu whisky nồng nặc hòa với tiếng thở dài của bọn bài bạc. Ván thắng lớn, nhưng niềm vui chẳng kéo dài quá một nhịp tim. Bọn cướp ập vào như lũ ma đói, dao quắm lấp lóa trong đêm nhấn chìm mọi kháng cự. Khi làn khói súng tan đi, túi tiền đồng đô la mồ hôi nước mắt đã biến mất cùng bóng lưng vội vã của chúng. Gã huyền thoại người Mỹ đứng lặng giữa đống bàn ghế đổ nát, ngón tay sần sùi siết chặt lấy chiếc mũ rộng vành. Một vệt máu loang trên vạt áo như dấu chấm than cuối cùng cho sự nhẫn nhịn. Hắn biết rõ bọn chúng - lũ chuột bẩn thỉu từ Deadwood - sẽ không dám nán lại thị trấn này. Trời vừa rạng sáng, hắn đã dong ngựa vượt qua dãy đồi khô cằn. Cát bụi cuộn thành từng cục dưới vó ngựa, hệt như nỗi căm hận đang sôi sục trong lồng ngực. Thị trấn kế bên hiện ra lờ mờ với những mái nhà gỗ xiêu vẹo, nhưng hắn chẳng quan tâm kiến trúc. Bước chân đầu tiên đặt xuống con phố chính, hơi thở hắn dừng lại trước tấm biển gỗ nứt nẻ: "Bác sĩ Tây - Chuyên trị mọi vết thương". Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi khi cánh cửa phòng khám kẽo kẹt mở. Sau lớp kính mờ đục, người đàn ông mặc áo khoác trắng vẫn lặng lẽ ngắm nhìn hắn qua khẩu súng lục đặt trên bàn. "Ngươi tới lấy lại thứ bọn Cutter cướp mất phải không?" - Bác sĩ Tây khẽ thở dài, ngón tay gõ nhẹ vào tấm bản đồ rách mép. Vệt mực đỏ loang thành đường vòng đến khu mỏ bỏ hoang. Khóe miệng huyền thoại nở nụ cười lạnh. Lưỡi dao găm tuột khỏi vỏ nhẹ như tiếng gió lùa qua khe cửa.