Ah, Nanny McPhee – cái tên gợi nhớ ngay đến hình ảnh một Bảo Mẫu Phù Thủy không giống bất kỳ một bà bảo trẻ nào khác. Chẳng phải kiểu Mary Poppins xinh đẹp với ô dù lộng lẫy, cô xuất hiện như một cơn ác mộng với lũ trẻ Brown: mái tóc rối bù, chiếc răng thỏ nhô ra khó coi, và nốt ruồi lủng lẳng như quả nho thối. Đó là vẻ ngoài khiến lũ trẻ lẫn người xem phải rùng mình trong những phút đầu – một Bảo Mẫu Phù Thủy mà bọn trẻ tưởng chỉ có trong cơn mơ gà tồ của chúng. Gia đình Brown rối như canh hẹ sau cái chết của mẹ, với ông bố góa vợ Cedric thì bất lực trước đám con dữ bảy đứa ngỗ ngược như lũ quỷ nhỏ. Chúng khiến hàng chục bảo mẫu phải bỏ chạy bằng đủ trò kinh dị: bỏ ruột nhím vào giường, hắt nước thối vào mặt người giúp việc... Nhưng kể từ phút Bảo Mẫu Phù Thủy ấy gõ gậy xuống sàn nhà với tiếng “BỤP” vang lên, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Cái cách cô đối diện với những trò láo xược không phải là hét vào mặt lũ trẻ, mà bằng thứ phép thuật đặc biệt khiến hậu quả tự quay về với chúng. Ai học thói tham ăn bị biến thành lợn nái, đứa giả đau kiếm bánh bột phải nằm liệt giường thật – những bài học ấy cứ như đòn roi tàng hình, để lũ trẻ tự ngẫm ra điều chúng gây ra. Và rồi điều kỳ diệu nào đó xảy ra. Con bé nhảm nhí nhất tự nhiên biết nói lời chân thành với cha. Thằng quậy phá nhất chủ động che chở cho em út khi gặp nguy hiểm. Bảo Mẫu Phù Thủy dường như chẳng cần la mắng lần thứ hai khi lũ trẻ đã thấm thía cái giá của hành động. Phép thuật của cô không đơn thuần là trừng phạt, mà như tấm gương phản chiếu sự ích kỷ của bọn trẻ để chúng tự nhận ra lỗi lầm. Rồi người ta chợt nhận thấy bà Bảo Mẫu Phù Thủy kỳ dị ngày nào đang dần thay hình đổi dạng. Cái răng thỏ chẳng hiểu sao lại biến mất. Làn da nhăn nheo chợt căng mịn hồng hào. Tại đúng thời điểm bầy trẻ nhà Brown học được cách lắng nghe nhau, thì Bảo Mẫu Phù Thủy bỗng hiện ra như một quý bà với ánh mắt nhân hậu. Người ta mới ngộ ra: quyền năng của cô tồn tại nhờ chính sự thay đổi của lũ trẻ. Khi những đứa trẻ học được cách yêu thương và trách nhiệm, Bảo Mẫu Phù Thủy không còn cần đến ngoại hình gây sợ hãi nữa. Khung cảnh cô ngoảnh lại gật đầu với bọn trẻ lần cuối trước khi ra về đã là câu trả lời – bảo mẫu ấy chẳng phải đến chỉ để dạy kiến thức sách vở. Cô xuất hiện như cái đinh ghim vào tâm hồn hỗn loạn của một gia đình tan vỡ, để rồi năm đứa trẻ hư với ông bố bất lực cuối cùng tìm lại được nếp sinh hoạt tử tế. Và cái cách cô biến mất khi công việc hoàn tất càng khẳng định: một Bảo Mẫu Phù Thủy thực thụ không cần lời cảm ơn, bởi dấu ấn của cô đã hằn sâu trong từng cách ứng xử của bọn trẻ. Để rồi sau này, mỗi khi lũ nhóc Brown biết tự giác thu dọn đồ chơi hay hỏi han em nhỏ, ký ức về người phụ nữ kỳ lạ có chiếc gậy ma thuật ấy lại hiện về – nhắc nhở chúng đã từng được dạy dỗ bằng lòng kiên nhẫn và thứ phép thuật khó quên nhất: tình thương đúng cách.