Bất Hòa (Phần 1) Cái nóng oi ả của buổi trưa hè như một lớp nhựa chảy dính trên mặt đường dài, từng gió gió thoảng qua chỉ càng làm bốc lên mùi hương khó chịu của nhựa đường và mồ hôi. Trên con đường vắng vẻ đó, hai chiếc xe – một chiếc xe tải cũ kỹ, gồ ghề như bản khắc của nỗi mệt mỏi, và một chiếc sedan bóng loáng, gọn gàng nhưng cũng ngợp vì cái nóng – đang lao về phía nhau với tốc độ không nhỏ. Không gian nghẹt thở chỉ vỡ oà bởi tiếng còi xe manh nha, nhưng rồi – ẦM! – một tiếng va chạm khô khốc, rợn người. Bên trong chiếc xe tải cũ, tay lái run rẩy là Lâm. Ba mươi tám tuổi, dáng người gầy guộc, gương mặt khắc khổ dưới lớp mồ hôi nhễ nhại. Làm nghề thợ hợp đồng, từng tin vào đôi tay mình và khát khao xây một mái nhà. Nhưng giấc mơ đó tan vỡ như bọt xà phòng. Gần đây, anh thất bại một dự án lớn, mất hợp đồng, tiền tiết kiệm cuối cùng cũng bốc hơi theo mồ hôi nước mắt, chỉ còn lại chiếc xe tải gỉ sét và món nợ nặng trĩu. Con đường trước mắt mơ hồ, chỉ còn lại những chặng đường gập ghềnh kiếm sống từng bữa. Cái nóng ngày hôm nay dường như cộng hưởng cùng cơn bực bội, nặng nề bấy lâu nay ngấm ngầm trong tim anh. Anh cắn chặt môi, hai hàm răng nghiến ken két, tay nắm chặt vô-lăng như thể đang siết lấy cả sự sống. Cái va chạm tuy không nặng, nhưng đủ mạnh để chiếc sedan của anh kia lao méo mó lên lề cỏ. Người đàn ông ngồi bên trong, Khải, bỗng phun lời tục lải nhả ra ngoài cửa kính. Bốn mươi lăm tuổi, bộ vest đắt tiền giờ đã nhăn nhúm, hơi thở hổn hển. Từng là một doanh nhân tự hào, nhưng cơn bão khủng hoảng kinh tế cuốn trôi hết thành tựu, đẩy anh vào vòng xoáy của sự thất bại nhục nhã. Mỗi ngày trôi qua là một gánh nặng, dằn vặt tự hỏi tại sao mình lại thất bại. Chiếc sedan giờ không còn là tượng đài của thành công, mà là chiếc quan tài bí mật mang theo nỗi đau cá nhân. Lâm đẩy cửa xe, bước xuống một cách bất lực. Cơn giận từ nỗi thất bại bấy lâu, từ cái nóng, từ sự bất công trong cuộc đời dồn nén, bỗng vọt lên như một cơn lôi đình. Anh nhìn chiếc sedan ánh sáng lạnh, nhìn vẻ mặt coi thường của Khải, những lời mỉa mai sắc lưỡi kia châm ngòi cho ngọn lửa ngùn ngụt. "Mày... mày có biết lao động vất vả là gì không? Mày có biết mất tất cả là gì không?" - Lâm nạt lên, giọng khàn đặc, mắt đỏ ngầu. Anh không cần biết người kia là ai, chỉ thấy những vết xước trên xe xe – những con số tiền anh không có – và sự kiêu ngạo trong ánh mắt Khải như một cái tát vào mặt. Khải cũng bước xuống, vẻ mặt căng cứng, nỗi đau bị phơi bày khiến anh trở nên hung hăng hơn để che giấu. "Thằng quèn đói khát! Mày biết lái xe chưa? Mày hỏng đồ đạc của người khác thì sao?" - Anh đáp trả, giọng đầy thách thức và khinh bỉ. Sự bất hòa giữa hai người xa lạ, hai kiếp người hai đầu trời – một đầu đường cùng, một ngã rẽ thất bại – bỗng chốc biến thành một mặt trận. Những lời mắng mỏ, những chỉ tay trỏ lối, tiếng quát tháo vang cả đoạn vắng. Ánh mắt họ không còn nhìn vào nhau mà dính vào một điểm chung nào đó ngoài kia, nơi nỗi đau của cá nhân hòa quyện, tạo thành một thứ gì đó đen tối hơn, rình rập và thôi thúc. Cơn giận giữa tay lái không chỉ là tai nạn nhỏ. Nó là tia chớp đánh vào đám mây đen mù mịt thất bại của cả hai. Sự căm ghença, sự bất công ngẫu nhiên châm ngòi cho những cảm xúc đen tối nhất đang giằng xé tâm hồn họ – sự ghen tức, lòng tự ái bị tổn thương, nỗi tuyệt vọng được che giấu. Vài lời cãi vã ban đầu như những giọt rơi, nhưng nó là lời tiên báo cho một cơn mưa bất hòa sẽ trút xuống, sấm sét và tiêu điều hơn bất kỳ gì họ từng trải qua. Và giữa cái nóng bức và sự căng thẳng, hai thân phận thất thế biết hay không, họ đã bắt đầu cùng nhau gieo xuống hạt giống cho một mối thù cay đắng. Bất hòa (Phần 1) mới chỉ là màn khởi động cho kịch bản đen tối hơn phía trước.