Gọi là "lừng danh" thì cũng hơi nhẹ, với bộ truyện tranh B.King kéo dài suốt 15 năm, Trần Mặc – hay fans vẫn quen gọi bằng bút danh Lão Mặc – từng là vị thần trong làng truyện tranh trong nước. 200 triệu bản in, hàng loạt spin-off, đồ chơi, thậm chí có hẳn một khu vui chơi chủ đề, tất cả đều gắn mác B.King. Nhưng ba năm nay, cái gọi là "nguồn cảm hứng" của ông đã khô héo từ lâu. Ông không còn viết được một cốt truyện mới ra hồn, chỉ biết xoay vần chiêu trò gây sốc: giết chết nữ chính Lâm Tiểu bằng một tai nạn xe tải ngớ ngẩn chỉ để lên trending mạng xã hội, bỏ mặc tiểu biên tập viên yêu quý trong một cái giếng suốt ba năm thực tế không hồi kết, thậm chí đẩy cả nhân vật chính cũ Vương Hiểu Long thành một anh bán mì quê mùa ở góc bản đồ truyện, không một lời giải thích. Fans phẫn nộ đốt đồ lưu niệm, nhà xuất bản gửi tối hậu thư đòi cắt hợp đồng, trợ lý riêng cũng bỏ việc vì không chịu nổi cảnh ông ngày ngày uống rượu, ngồi trước màn hình đọc comment chửi rủa. Đêm mưa gió vừa rồi, ông đang định rót thêm một chai bia nữa thì dòng điện thoại bàn trong xưởng vẽ – thứ mà ông tưởng đã ngắt kết nối từ mấy tháng trước – đột nhiên reo lên. Tiếng tĩnh điện rè rè, rồi một giọng nói vang lên, nghe quen thuộc đến mức ông rùng mình: giống hệt giọng của bản thân mình lúc 20 tuổi, khi còn đầy nhiệt huyết vẽ những trang B.King đầu tiên. "Anh bỏ rơi họ rồi. Thế giới anh xây dựng đang chảy máu. Nếu không tin tôi, hãy nói tên Yu Ling Shi." Ông cười khẩy, định cúp máy vì nghĩ là trò lừa đảo, nhưng giọng đó lại liệt kê chính xác từng nhân vật ông từng bỏ rơi, từ thầy giáo của Vương Hiểu Long bị ông viết nghỉ hưu lên nông trại rồi bặt vô âm tín, đến đứa trẻ bán báo ở trang 12 tập 3 mà ông quên không đặt tên. Trước khi máy dập, giọng đó chỉ nói thêm: "Yu Ling Shi là con đường duy nhất. Anh phải trả giá cho những gì mình làm." Ông buông điện thoại, lẩm bẩm thử từ khóa đó: "Yu Ling Shi..." Chưa kịp nói hết câu, sàn nhà xưởng vẽ tan biến thành những mảnh panel truyện đen trắng, ông bị hút vào một vòng xoáy mực đặc quánh. Khi tỉnh lại, ông đang đứng trong một quán mì nhỏ cũ kỹ, bàn tay mình sần sùi, nhỏ hơn nhiều so với bình thường. Nhìn vào tấm gương mờ trong quán, ông thấy khuôn mặt của Vương Hiểu Long – nhân vật chính cũ mà ông từng thay thế bằng một hình tượng lạnh lùng hơn cả chục năm trước, rồi dần dần bỏ rơi hoàn toàn. Nhưng kỳ lạ là, trong đầu ông vẫn giữ nguyên toàn bộ ký ức của Trần Mặc, người sáng tạo ra thế giới này, đồng thời cũng cảm nhận được cả nỗi cô đơn, sự bối rối của Vương Hiểu Long khi bị biến thành nhân vật nền, chỉ biết ngày ngày nấu mì kiếm sống. Ông bước ra đường, chợt thấy Lâm Tiểu – nữ chính mà ông viết chết ngớ ngẩn – đang biểu diễn xiếc đường phố với một cái chân khập khiễng, nửa thân dưới bóng bẩy lúc ẩn lúc hiện vì cái chết được viết vội vã không có quy tắc, khiến thế giới truyện bị lỗi. Cạnh đó là thầy giáo già say xỉn, tiểu biên tập viên vẫn mặc bộ đồ dính bùn từ cái giếng ba năm trước, tất cả những nhân vật ông từng bỏ rơi, câu chuyện chưa hoàn thành khiến họ kẹt trong lưng chừng, từng phần cơ thể bắt đầu mờ đi. Giọng nói đêm đó lại vang lên trong đầu ông: "Yu Ling Shi là viên đá linh thiêng đầu tiên anh dùng để vẽ trang B.King đầu tiên, cũng là con đường tắt mà anh từng viết vào lore truyện mười hai năm trước, gọi là 'Đường tắt của Thượng Đế, một bước lên thiên đường'. Nó có thể viết lại thực tại, sửa chữa thế giới này, nhưng cũng có thể xóa sổ toàn bộ sự tồn tại của anh. Tìm nó, hoặc tất cả sẽ biến mất." Thế là Vương Hiểu Long – với tư duy của người sáng tạo đang hối hận, cùng với những nhân vật mà chính ông tạo ra, bắt đầu chuyến phiêu lưu xuyên qua những vùng đất hỗn loạn của B.King: những vương quốc bị ông bỏ dở nửa chừng giờ thành hoang mạc, những lỗ hổng cốt truyện là những vết rách trên bầu trời, ngay cả nội dung do fans tự viết cũng tràn vào thế giới chính vì ông không còn viết canon nữa. Tất cả đều hướng về Yu Ling Shi, viên đá mang theo lời hứa hão huyền của "một bước lên thiên đường", nhưng cũng là con đường duy nhất để ông chuộc lại lỗi lầm của mình.