Blue Giant đưa người xem đến Sendai - thành phố đông đúc nhưng vẫn mang nét trầm lắng của vùng đông bắc Nhật Bản. Ở đó, Dai Miyamoto chỉ là học sinh cấp ba bình thường, ngày ngày đạp xe qua những con phố quen thuộc, cuộc sống như chiếc đồng hồ đều đều vô vị. Mọi thứ thay đổi vào cái đêm cậu tình cờ dừng chân trước quán jazz nhỏ. Tiếng kèn saxophone bỗng xé toang không gian tĩnh lặng, âm thanh cuồn cuộn như sóng thần ập vào tai, rung lên từng thớ thịt. Dai đứng chôn chân tại chỗ, mắt không rời người nghệ sĩ đang nghiêng người thổi kèn trong ánh đèn mờ khói - từng nốt nhạc phả hơi thở nồng nàn, như máu chảy ngược từ nhạc cụ vào huyết quản người nghe. Hôm sau, cậu học sinh ngốc nghếch ấy xuất hiện ở tiệm nhạc với túi tiền dành dụm suốt mùa hè đổ bô. "Cho tôi cây saxophone to nhất". Không một nốt nhạc vỡ lòng, chẳng biết đặt ngón tay vào đâu, Dai gân cổ lên thổi những âm thanh chói tai trong căn phòng trọ chật hẹp. Hàng xóm gõ tường phàn nàn, bàn tay chai máu vì luyện ngón, nhưng cậu chỉ biết dán mắt vào bản nhạc jazz cũ kỹ mua từ tiệm sách cũ. Blue Giant không phải câu chuyện về thần đồng âm nhạc, mà là hành trình của kẻ điên rồ dám đốt cháy cả tuổi trẻ để theo đuổi thứ âm thanh từng khiến trái tim cậu rạn vỡ trong đêm định mệnh ấy.