Lan cầm chén trà sen nóng, nghe mấy bà bạn trong nhóm "Hội vợ đại gia Thảo Điền" trầm trồ khen cái túi Hermes bà vừa khoe, rồi chuyển sang bàn tán về cuộc sống của chị. "Chị Lan thì khỏi nói rồi, chồng làm sếp công ty công nghệ, hai đứa con học trường quốc tế, nhà thì rộng nư rẫy, đi đâu cũng tay trong tay như mới cưới, sướng như tiên trên cõi trần luôn á." Ai nhìn vào cũng thấy vậy. Ảnh trên Facebook của hai vợ chồng toàn là những chuyến đi Đà Nẵng, Nha Trang, mặc đồ đôi, cười tít mắt, dưới comment đầy lời ngưỡng mộ. Cả cái xóm biệt thự này, ai cũng ghen tị với cái gọi là "hạnh phúc trọn vẹn" của vợ chồng chị. Nhưng đêm qua, khi chồng chị đi "công tác Hải Phòng" về, để lại chiếc áo khoác da trên ghế sofa, Lan đã đứng đó ngửi thấy mùi nước hoa tuberose lạ hoắc, không phải chai sandalwood chị mua tặng anh mỗi năm. Trong túi áo có hóa đơn khách sạn, ngày 15 tháng 3, chính là hôm anh nói đi Hải Phòng, mà trong hóa đơn ghi hai đôi dép đi trong phòng, hai suất steak vừa chín tới—anh vốn chỉ ăn steak chín kỹ, chưa bao giờ đụng đến đồ tái. Chị ngồi bệt xuống sàn, ngón tay cái cắn nát tới bật máu, mới tin những lời bà giúp việc đã thì thầm mấy tháng nay: có người phụ nữ gọi điện về nhà, thấy chị nghe thì tắt máy ngay. Những nghi ngờ bắt đầu như sợi tơ nhỏ, giờ đan thành tấm lưới kín, bao trùm lấy chị. Chị đã lén mở cái điện thoại thứ hai anh giấu trong túi gôn, thấy tin nhắn của một người tên Mai: "Anh nhớ hôm qua mình đi xem triển lãm tranh không? Em thích bức phong cảnh đó lắm, anh hứa mua cho em mà." Kèm theo một ảnh chụp hai người đứng cạnh nhau, người đàn ông trong ảnh cười tươi hơn bao giờ hết, khác hẳn cái vẻ mặt mệt mỏi, hờ hững anh dành cho chị suốt nửa năm qua. Rồi còn những email gửi cho luật sư, nội dung chuyển tài sản sang tài khoản nước ngoài, đặt điều kiện ly hôn "chia đôi tài sản, nhưng trừ phần công ty đang nợ ngân hàng 20 tỷ". Ám ảnh bắt đầu len lỏi vào từng giây phút trong ngày. Mỗi khi chuông cửa reo, chị lại giật mình, sợ là người đòi nợ, hay chính cái người phụ nữ tên Mai đến đòi "vị trí". Mỗi khi chồng chị cầm điện thoại bước ra ban công, chị lại dỏng tai nghe, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài. Chị bắt đầu soi xét từng cái nhìn của anh, từng câu nói xã giao với người lạ, tự hỏi bao nhiêu phần trăm là thật, bao nhiêu phần trăm là diễn. Cái cuộc sống chị từng tin là vững chắc như tảng đá, giờ chỉ là lớp vỏ mỏng manh, chỉ cần gõ nhẹ một cái là vỡ tan, để lộ ra bên trong sần sùi, rỗng tuếch. Có lần chị dọn attic, tìm thấy cuốn hồ sơ thiết kế kiến trúc cũ, cùng lá thư trúng tuyển thạc sĩ ngành quy hoạch đô thị ở Tokyo mười năm trước. Hồi đó chồng chị nói: "Em ở nhà chăm con, anh lo tiền bạc, học làm gì cho mệt?" Chị đã gật đầu, vứt bỏ hết ước mơ, vùi mình vào cái vai "vợ đại gia", làm mọi thứ để giữ cái vỏ bọc hoàn hảo đó. Giờ ngồi giữa đống đồ cũ, nhìn cuốn hồ sơ phủ bụi, chị mới thấy quá khứ đang đứng ngay sau lưng, thở hắt vào gáy chị. Những lựa chọn sai lầm năm xưa, những lần chị nhắm mắt làm ngơ với những dấu hiệu rạn nứt đầu tiên—anh về muộn không giải thích, anh quênanniversary, anh không còn nắm tay chị khi đi siêu thị—giờ biến thành cái bóng đen, theo bước chị từ phòng khách đến phòng ngủ, từ khi ngủ đến khi thức. Đêm qua, chị đứng trước cửa sổ nhìn cái vườn hồng chị tốn bao tiền công chăm sóc, hoa nở rực rỡ dưới ánh đèn đường, đẹp y như trong ảnh Facebook. Đột nhiên chị thấy cái bóng mờ ảo hiện ra ở góc vườn, không mặt mũi, chỉ là cái dáng người mặc chiếc váy xếp li chị hay mặc đi tiệc, mỉm cười với chị. Chị nhận ra đó chính là cái Bóng Ma Hạnh Phúc chị đã xây dựng suốt mười năm qua. Nó không thật, nó chỉ là cái ảo ảnh mà chị tự dối lòng, ép cả thế giới phải tin theo. Giờ nó đang trôi lơ lửng giữa cái nhà rộng thênh thang, giữa đống tài sản hào nhoáng, nhìn chị cười nhạt, như trêu ngươi cái sự ngu ngốc của chị. Mọi người vẫn thấy chị hạnh phúc, vẫn trầm trồ khen ngợi cuộc sống của chị. Chỉ có chị biết, cái Bóng Ma Hạnh Phúc đó đang theo sát từng bước, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong cái vỏ bọc mỏng manh chị đang ôm lấy. Và lần này, chị không còn muốn diễn nữa.