Người ta vẫn hay nhắc đến Pierre-Auguste Renoir như một trong những cây đại thụ của trường phái Ấn tượng, hay Jean Renoir như đạo diễn huyền thoại của The Rules of the Game, nhưng câu chuyện về Andrée Heuschling – cái tên mà ít ai nhớ, dù cô là sợi dây kết nối duy nhất giữa hai nghệ sĩ lừng danh ấy – lại từng bị lãng quên suốt hàng thập kỷ. Cùng được biết đến với nghệ danh Catherine Hessling, Andrée không chỉ là người mẫu cuối cùng của ông họa sĩ già Pierre-Auguste, mà còn là nữ diễn viên đầu tiên xuất hiện trong các tác phẩm của cậu con trai Jean, khi sự nghiệp đạo diễn lừng lẫy sau này của Jean vẫn còn là một dấu hỏi to đùng. Chính vì thế, bộ phim Renoir (2012) của đạo diễn Gilles Bourdos đã dành trọn vẹn thời lượng để kể lại quãng thời gian ngắn ngủi nhưng rực rỡ ấy, khi Andrée trở thành nhịp cầu giữa một người cha đang ở những năm cuối của sự nghiệp rực rỡ, và một người con trai vẫn đang loay hoay tìm kiếm chính mình, trước khi trở thành một trong những nhà làm phim có tầm ảnh hưởng nhất thế kỷ 20.
Mùa hè năm 1915, Riviera của Pháp rực nắng hơn bao giờ hết, nhưng biệt thự Les Collettes của gia đình Renoir vẫn vương vất chút u ám. Pierre-Auguste lúc đó đã 74 tuổi, viêm khớp dạng thấp hành hạ đến mức ông phải buộc chặt cây cọ vào bàn tay run rẩy mới có thể vẽ được. Những Bức Tranh Thiếu Nữ mềm mại, rực rỡ nét cọ đặc trưng của ông những năm cuối đời, đều có bóng dáng của cô gái trẻ Andrée – người mới bước chân vào khu vườn đầy cây ô liu ấy với mái tóc nâu óng, nụ cười tươi rói và sự ngang bướng ngọt ngào. Cô không chịu ngồi yên trong tư thế u buồn theo ý muốn của ông già họa sĩ, cứ đòi nhảy múa, đòi mặc những bộ váy màu vàng chói chang của mùa hè, biến mỗi lần cầm cọ của Renoir thành một lần ông phải vất vả đuổi theo sự sống tràn trề từ cô gái trẻ.
Cùng thời điểm ấy, Jean Renoir – đứa con trai của ông – trở về nhà sau khi bị thương nặng ở mặt trận Thế chiến thứ nhất. Chân anh quấn đầy băng gạc, tâm hồn rỗng tuếch sau những trận chiến máu me, chẳng biết mình sẽ làm gì tiếp theo: đã thử làm gốm, đã thử viết văn, nhưng chẳng cái nào khiến anh thấy mình sống lại. Chính Andrée là người thúc giục anh cầm chiếc máy quay phim lần đầu, bắt anh ghi lại những cảnh cô dạo chơi dưới vườn cam, những cảnh ông già Renoir cố gắng gượng dậy khỏi chiếc xe lăn để ngắm nhìn buổi bình minh. Một trong những đạo diễn vĩ đại nhất lịch sử điện ảnh, khi ấy vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm chính mình, đã tìm thấy ánh sáng đầu tiên từ chính người phụ nữ đang truyền cảm hứng cho cả cha lẫn con trai ông.
Để tái hiện những Bức Tranh Thiếu Nữ và quá trình sáng tác của Renoir trên màn ảnh một cách chân thực đến từng milimet, đạo diễn Gilles Bourdos đã mời Guy Ribes – một họa sĩ từng bị kết án tội làm giả tranh nghệ thuật, mà giới báo chí lúc bấy giờ gọi là "thợ rèn nghệ thuật" – để vẽ trực tiếp ngay trên phim trường. Ribes không dùng kỹ thuật số hay ảnh ghép vô hồn: ông tự pha chế lại loại sơn dầu cùng kích cỡ vải mà Renoir từng dùng hồi đầu thế kỷ 20, thậm chí bắt chước cả động tác cầm cọ run rẩy của cụ họa sĩ già, để mỗi lần máy quay ghi lại cảnh vẽ, khán giả sẽ thấy một bức tranh Renoir "sinh ra" ngay trước mắt, đúng như cách Andrée từng ngồi làm mẫu cho ông năm ấy.
Có lẽ chính vì sự chân thực ấy mà bộ phim không chỉ là câu chuyện về một người mẫu bị lãng quên, mà còn là câu chuyện về sức sống của nghệ thuật: khi một người già đang hấp hối về sự nghiệp, một người trẻ đang gãy đổ về tương lai, họ cùng tìm thấy sức mạnh từ một cô gái trẻ, người đã trở thành hình mẫu sống cho những Bức Tranh Thiếu Nữ vĩ đại nhất của trường phái Ấn tượng, và là khởi đầu cho hành trình làm phim của một trong những đạo diễn vĩ đại nhất mọi thời đại.