Cách Giết Để Giàu Từ cái ngày đầu tiên bị áo quan gỗ chặn ngoài cổng biệt thự, Becket Redfellow đã biết mình không thuộc về thế giới ánh kim và rượu sâm banh ấy. Họ—anh trai, chị gái, chú bác, những bộ mặt dễ ghét trong gia tộc—tước đi của cậu cả danh phận lẫn tình thân, vứt cậu về một căn phòng chật hẹp trong khu hỗn tạp dưới chân núi. Họ gọi cậu là "vết nhơ", "sự vứt bỏ", một cú lừa trớ trêu của định mệnh vào đêm vàng ấy. Hai mươi năm trôi qua như một bản nhạc chậm rãi, đầy bụi bặm. Becket vẫn là gã lao động chân tay ấy, tay chai sạn, lưng còng vì những kiện hàng nặng, những bàn tay run run vì cơn gió lùa. Nhưng trong đáy mắt cậu, ngọn lửa không bao giờ tắt. Nó cháy âm ỉ, được nuôi bằng những bức ảnh gia tộc cũ kĩ treo trên tường phòng trọ, bằng những câu chuyện đứt đoạn về di sản khổng lồ, bằng tiếng cười khinh miệt vọng lại từ chiếc điện thoại cũ kĩ của một người hầu cũ. Gia tộc Redfellow—một đế chế từ những mỏ vàng, những mỏ dầu, những mỏ quyền lực—vẫn đang ở kia, rực rỡ và độc ác, như một cái bẫy ánh sáng. Becket không còn là đứa trẻ khóc lóc ngoài cổng. Cậu đã học. Học cách che giấu sự tồn tại, học cách lắng nghe những câu chuyện thừa kế vô hình trong những bữa ăn tối xa hoa qua những bức tường, qua sự tò mò của những người giúp việc. Cậu học được "Cách Giết Để Giàu". Và cậu hiểu, "giết" ở đây không phải lúc nào cũng là một dao găm hay một viên đạn. Đôi khi, đó là một chiếc hợp đồng được thiết kế tỉ mỉ. Đôi khi, đó là một lời tiết lộ được gửi đúng hộp thư của kẻ thù. Đôi khi, nó là sự sụp đổ tinh thần chậm chạp, trong veo, như một khối băng tan lặng lẽ trong rượu sủi. Anh trai cả, Alistair—kẻ thừa kế chính thức—một kẻ phung phí, gần như đã đẩy công ty vào vòng xoáy nợ nần do những trò đầu cơ vô nghĩa. Becket, với tư cách là "kẻ lao động chân tay vô danh", lặng lẽ mua những khoản nợ xấu nhỏ, rồi gom chúng lại, một liều thuốc độc tài chính âm thầm, khiến Alistair trở thành con tin của chính cái bè lũ mà hắn từng cười nhạo. Chị gái, Cordelia—một con rối trong những bữa tiệc từ thiện, muốn mọi thứ bằng mọi giá—rơi vào bẫy một hành vi phạm tội môi giới được lén ghi hình, một tấm vé một chiều ra khỏi giới high-society. Nhưng thử thách lớn nhất, và cay đắng nhất, là người chú—Elijah Redfellow, người từng cầm tay Becket trong bữa tiệc chào đời, người tuyên bố cậu "không thuộc về dòng máu này". Elijah là bức tường chắc chắn nhất, một bậc cha giàu có, đạo đức giả, với sức ảnh hưởng vô hình trong hội đồng quản trị. Với hắn, Becket không còn dùng tiền bạc. Cậu dùng ký ức. Dùng những chứng từ cũ, những bức thư chưa từng gửi đi, những sự thật về một vụ tai nạn xe cộ mười năm trước mà Elijah đã che giấu để đoạt quyền kiểm soát một mỏ. Becket gửi chúng cho một phóng viên điều tra, cho một công tố viên trẻ đang khát vọng danh tiếng. Elijah không bị giết bằng dao, mà bị giết bởi quá khứ của chính mình—một quá khứ mà Becket đã khai quật như một kẻ đào mộ. Từng người một, từng rào cản một, Becket loại bỏ. Không một tiếng động lớn. Chỉ những sự sụp đổ thầm lặng, những lời thanh lọc trong các bản báo cáo tài chính, những câu hỏi gây ám ảnh trong những bữa tiệc. Gia đình bắt đầu rời xa nhau. Niềm tin tan vỡ. Di sản, cái mồi ngon của chúng, dần dần trở nên rắn rết, không ai dám chạm vào. Giờ đây, khi Alistair đã bị các chủ nợ siết chặt, Cordelia đang chuẩn bị rời nước, và Elijah trôi dạt trong thế giới của những thủ tục pháp lý, Becket đứng ở bến cảng, nhìn về phía biệt thự Redfellow lấp lánh trong hoàng hôn. Cậu không cần phải bước chân vào đó với tư cách người thừa kế hợp pháp nữa. Cậu chỉ cần đứng từ xa, và chờ đợi. Bởi "Cách Giết Để Giàu" không phải là một quy trình, mà là một tư duy. Một triết lý lạnh lùng rằng, để giữ lấy thứ mà người ta từng tước đi của bạn, bạn phải sẵn sàng đạp đổ cả thế giới—kể cả những người mang cùng dòng máu ấy—xuống dưới chân. Có tiếng chuông điện thoại trong túi áo khoác. Là luật sư. Di sản đã đến lúc được phân chia, và trong bản thỏa thuận cuối cùng, một cái tên bị quên—một đứa con rơi—có thể lặng lẽ xuất hiện, với tất cả quyền lợi mà người ta từng nghĩ nó đã bị chôn vùi. Becket nhấn nhúng nụ cười đầu tiên sau hai mươi năm. Cái chìa khóa không phải là sự giết chóc. Nó là ký ức. Nó là thời gian. Và nó là sự kiên nhẫn của một kẻ đã học được cách chờ đợi, từ cái ngày bị ruồng bỏ ngoài cổng, cho đến ngày hôm nay. "Cách Giết Để Giàu" đơn giản là biến mọi thứ bạn từng mất thành vũ khí cuối cùng.