Về hình thức, đây là một vụ tai nạn giao thông thông thường: chiếc xe do Nika, cậu con trai mới lớn, cầm lái, đã va chạm với ông lão Otar đang qua đường. Nhưng thứ gọi là "khó xử" của Keti không nằm ở chỗ chị phải chạy việc hành chính với cảnh sát, mà tại cái bẫy khôn ngoan mà gia đình nạn nhân — những người sồ sàng đứng tên Otar trên giường bệnh — đã giăng ra. Họ hứa sẽ không báo cảnh sát, sẽ không đưa Nika ra tòa, nếu một điều kiện duy nhất được đáp ứng: Keti phải mang đến trước mặt họ, trong vòng hai mươi bốn giờ tính từ lúc tai nạn, một khoản tiền mặt "xứng đáng" để bù đắp cho "tổn thương tinh thần và thể chất" của ông Otar. Con số không được nêu rõ, nhưng qua ánh mắt và giọng điệu của họ, Keti hiểu đây là một món tiền lớn, lớn đến mức cô phải bán nhà, bán tất cả những gì mình có để mua được sự yên thần cho con trai. Và họ cho cô thời gian một ngày. Chỉ một ngày. Thế là trong cái nóng nực và hỗn mang của một thời tiết Georgia oi bức, Keti — một người mẹ đơn thân, từng làm công việc văn phòng bình thường — lao vào một cuộc chạy đua vô nghĩa lý. Chị cầu xin họ hàng, thử bán đồ đạc cũ kỹ trong nhà, thậm chí tính đến việc vay nợ bán dâm giả. Mọi thứ đều điên rồ và bất khả thi. Áp lực vun cao, và khi Keti sắp sửa gục ngã, thì Cái Chết Của Otar — cái thứ mà cả gia đình nạn nhân và cô đang đối mặt — bỗng dưng trở nên… mập mờ. Tin nhắn từ nhà nạn nhân bất ngờ thay đổi: họ nói ông Otar đã qua đời. Đúng, ông lão trong bệnh viện tưởng chừng chỉ bị thương nhẹ, nhưng đột ngột tắt hơi. Nguyên nhân được cho là do va chạm. Vậy là vấn đề không còn là tiền bồi thường, mà trở thành một vụ Cái Chết thực sự. Keti và Nika có thể bị truy tố vì gây tai nạn làm chết người. Nhưng thứ bước ngoặt mang đến không khí bi hài chính là ở chỗ: sự thật về cái chết của Otar dường như không phải là thứ mọi người nghĩ. Gia đình nạn nhân tỏ ra bối rối, hụt hẫng, và thậm chí có chút… thất vọng. Họ dường như không quá đau buồn. Ngược lại, vấn đề tiền bạc lại càng trở nên lố bịnh và cấp bách hơn bao giờ hết, nhưng với một mục đích hoàn toàn mới: giờ đây, họ muốn Keti phải trả tiền… để giấu đi cái chết đó? Hay để đổi lấy một sự im lặng khác? Cái chết của Otar trở thành một món nợ vô hình, một gánh nặng ma quái mà Keti phải gánh thêm, trong khi mọi thứ xung quanh — sự thờ ơ của gia đình, sự khó hiểu của cảnh sát, sự bất lực của chính Nika — lại pha trộn thành một thứ hài hước đen, cay nghiệt và đầy nghịch lý. Cuộc đời Keti, trong khoảnh khắc ấy, không còn là chạy trốn nhà tù, mà là chạy theo một cái chết mà không ai thực sự hiểu rõ nó là cái gì. Và đôi khi, chính sự lố bịch ấy lại là tấm khiên duy nhất giữa chị và sự tan nát thực sự.