Tháng 7 năm 1985 đánh dấu bước ngoặt kinh hoàng trong cuộc đời Ron Woodroof – một thợ điện người Dallas với lối sống phóng túng và niềm đam mê rodeo. Anh nhận tin dữ: dương tính với Căn Bệnh Thế Kỉ (AIDS), căn bệnh chết người đang khiến cả thế giới khiếp sợ. Bác sĩ tuyên bố anh chỉ còn 30 ngày sống. Ron, tự nhận mình là đàn ông dị tính, gần như gạt phắt chẩn đoán. Nhưng ký ức về lần quan hệ không an toàn với một gái bán hoa nghiện chích ma túy vài năm trước ập đến. Đối mặt sự thật, anh không kịp định thần thì đã rơi vào cuộc khủng hoảng kép: thể xác suy kiệt và xã hội ruồng bỏ. Gia đình, bạn bè dần xa lánh, hắt hủi anh vì tin rằng AIDS chỉ lây truyền qua quan hệ đồng tính. Căn Bệnh Thế Kỉ không giết anh ngay lập tức – nó đầu độc mọi mối quan hệ, cướp đi việc làm, rồi cả mái nhà anh từng gọi là tổ ấm. Tuyệt vọng, Ron tìm đến bệnh viện. Tại đây, Tiến sĩ Eve Saks – người phụ nữ hiếm hoi dám công khc nghiên cứu về AIDS giữa bầu không khí kỳ thị – tiếp nhận anh. Bà giải thích về thử nghiệm lâm sàng AZT (zidovudine), loại thuốc kháng virus đầu tiên được FDA phê duyệt nhằm kéo dài sự sống cho bệnh nhân. Ánh mắt Ron chợt lóe lên hy vọng, nhưng ngay lập tức vụt tắt khi biết sự thật phũ phàng: 50% bệnh nhân trong thử nghiệm chỉ nhận giả dược. "Đó là cách duy nhất để xác định hiệu quả thật sự của thuốc", Saks nói, giọng đầy bất lực trước nghịch lý y khoa. Giai đoạn này, Căn Bệnh Thế Kỉ vẫn là bí ẩn với y học. AZT trở thành cái phao mong manh, nhưng hệ thống quan liêu và định kiến xã hội biến nó thành thứ xa xỉ với người nghèo. Ron nhận ra: anh không chỉ chiến đấu với virus mà còn phải đương đầu với nỗi sợ hãi mù quáng của cả một thế hệ.