Năm 1942, tiếng giày đinh quân Đức gõ nhịp liên hồi trên phố như lời đe dọa rùng rợn. Cộng đồng Do Thái ở Warszawa co cụm lại, hơi thở nín lại từng giây. Gia đình Tauba gồng mình trong Căn Phòng Ẩn Náu – một khoảng gác xép tối om, chỉ đủ kê chiếc giường sắt ọp ẹp và chiếc bàn gỗ mục. Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở, mỗi cử động khẽ cũng phải giấu trong bóng tối. Người cha lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống bàn tay chai sạn, người mẹ thì thẫn thờ nhìn qua khe cửa hẹp, mắt đẫm nỗi ám ảnh về tiếng còi báo động rú lên từng đêm. Tauba, 13 tuổi, trái tim chưa kịp chạm đến mùa xuân, lại học cách thích nghi với nhịp sống tù túng. Nhưng khác với bố mẹ, cô bé không để cái bóng đen của sợ hãi nuốt chửng tâm hồn. Những buổi trưa tịch liêu khi quân lính rút về đồn, Tauba khẽ tháo tấm ván gỗ dưới sàn, hứng chút ánh sáng mỏng manh lọt qua kẽ nứt. Bàn tay nhỏ bé ấy cầm mẩu than vẽ lên tường – những vệt hoa hướng dương nở rộ, những đám mây trắng vờn quanh ông mặt trời. Cô kể cho cha mẹ nghe về thành phố trong truyền thuyết, nơi cửa nhà nào cũng thơm mùi bánh mạch nha, nụ cười trẻ con rộn rã trên từng góc phố. Giọng cô bé đều đều như dòng suối nhỏ, rửa trôi lớp bụi u uất quấn lấy Căn Phòng Ẩn Náu. Niềm vui của Tauba đôi khi bé nhỏ đến nao lòng. Mỗi chiều, khi tiếng xe tăng rền vang ở xa, cô ngước mắt nhìn lũ chim sẻ ríu rít ngoài ô cửa sổ bị bịt kín. "Mai này con sẽ bay như chúng," – cô thì thầm với chú gấu bông cũ kỹ, đầu đội chiếc khăn tay của mẹ làm "mũ phi công". Đêm khuya, cô dạy bố mẹ những điệu nhảy kỳ lạ do mình nghĩ ra, lấy tường làm bạn nhảy, tiếng thì thầm làm nhạc nền. Trong khoảnh khắc ấy, gian gác nhỏ như bừng sáng, nỗi sợ tạm lắng xuống. Suốt hai năm tồn tại trong tử thần, bàn tay run rẩy của người cha dần vững vàng hơn khi thấy nét vẽ trên tường ngày một dày đặc, đôi mắt người mẹ cũng ửng hồng lại mỗi lần nghe Tauba kể chuyện. Căn Phòng Ẩn Náu chưa bao giờ biến thành nhà tù với cô bé ấy. Nó là pháo đài, nơi trí tưởng tượng dệt nên lá chắn vô hình chống lại hiện thực tàn khốc. Khi tiếng súng cuối cùng ngừng rền, ánh mặt trời thật sự chiếu rọi qua tấm ván gỗ cũ. Người ta thấy một gia đình bước ra từ bóng tối, vẫn còn đó những vẻ nhợt nhạt của kiệt quệ, nhưng đôi mắt Tauba sáng lấp lánh như hai vì sao chưa bao giờ tắt. Những nét vẽ bằng than vẫn hằn trên tường gác xép – bằng chứng cho một tâm hồn đã chiến thắng sự tàn phá bằng chính điều kỳ diệu giản đơn: niềm tin mãnh liệt vào những mùa xuân còn dang dở.