Chuyện bắt đầu từ cái mùa hè nóng như đổ lửa ở Tokyo năm 2019, khi đội pháp y đặc nhiệm MEJ (Medical Examiner Japan) chính thức được khai trương trong một trạm cảnh sát cũ ở quận Itabashi, tường còn dán mấy tấm áp phích tuyên truyền phòng chống tội phạm từ thập niên 90, nền nhà còn vương vài mẩu giấy tờ cũ của đời trật tự viên trước đây. Lúc mới thành lập chỉ có 5 người thôi: bác sĩ pháp y trưởng đã làm việc 20 năm ở cơ quan giám định trung ương, từng bỏng ngón tay trỏ vào đèn cồn vì vừa khám nghiệm thi thể vừa đọc tập hồ sơ cũ nên để lại vết sẹo nhỏ đến giờ vẫn còn nhìn thấy; một kỹ thuật viên trẻ mới ra trường vẫn hay nôn khan khi thấy vết thương đâm xuyên; một chuyên gia dấu vết từng bị đuổi việc vì giấu chứng cứ cứu một người vô tội; và hai nhân viên hành chính kiêm lái xe, người thì nghiện cà phê đen đậm đặc đến mức răng ố vàng, người thì luôn mang theo một túi kẹo dẻo vị dâu để xoa dịu người nhà nạn nhân tới nhận thi thể. MEJ không làm mấy việc giám định thông thường như mấy đơn vị pháp y ở đồn cảnh sát khác đâu. Họ chỉ nhận mấy vụ chết mà người ta gọi là "bất thường" – mà thực ra đa phần là mấy vụ các đồn địa phương vội vã đóng hồ sơ là tự sát hay tai nạn cho xong chuyện, chẳng thèm soi kỹ. Có người chết trong viện dưỡng lão với vết bầm tím dài trên cổ mà bác sĩ ở đó bảo là "ngã cầu thang", có cô gái trẻ 22 tuổi chết ở phòng trọ với vết trầy xước ở cổ tay mà công an bảo là "tự tử do trầm cảm", có cả ông lão vô gia cư tìm thấy dưới sông Sumida mà người ta định đem đi hỏa táng không người nhận. MEJ đi đến từng hiện trường, lật lại từng trang báo cáo cũ, soi từng mảnh vải nhỏ dính trên quần áo nạn nhân, thậm chí là soi cả mấy mẩu rác trong thùng rác nhà nạn nhân, để tìm ra cái sự thật mà người ta đã cố tình lấp liếm. Nhưng cái mà mấy người trong đội MEJ nhớ nhất sau mỗi vụ án, không phải là bản kết luận giám định dày cộm, không phải là lời khen của cảnh sát trưởng, mà là ánh mắt, là nỗi đau của những Người Được Yêu Thương mà nạn nhân để lại. Có lần họ điều tra cái chết của một bà nội trợ 45 tuổi, chồng bà bảo bà ngã từ ban công xuống đất khi đang lau cửa sổ, nhưng MEJ tìm thấy dấu vết thuốc an thần trong máu bà, và vết bầm tay trên cổ tay chồng bà giấu dưới ống tay áo. Khi họ đưa bản kết luận vụ án cho đứa con gái 10 tuổi của bà, đứa bé không khóc, chỉ đưa cho bác sĩ trưởng mấy bức tranh vẽ mẹ nó đang cười gói cơm nắm, bảo "mẹ cháu không bao giờ tự nhảy đâu, mẹ nói còn phải đi đón cháu đi học mà". Đứa bé ấy, chính là Người Được Yêu Thương nhất của bà ấy, cũng là lý do mà cả đội MEJ vẫn chịu đựng mùi formol cay xè, chịu đựng mấy đêm thức trắng ở phòng giám định, chịu đựng cả ánh mắt oán trách của mấy ông cảnh sát địa phương ghét họ soi mói vụ án của mình. Lâu dần, mấy người trong đội MEJ quen với việc ôm đựng tro cốt giao cho người nhà nạn nhân, quen với việc ngồi nghe người vợ khóc rống lên khi nghe tin chồng bị sát hại, quen với việc thấy mấy bức ảnh gia đình để trên bàn giám định cạnh thi thể nạn nhân. Họ biết, mỗi cái xác họ khám nghiệm, mỗi mảnh chứng cứ họ tìm được, đều là để trả lại công lý cho người đã khuất, và an ủi những Người Được Yêu Thương đang chờ đợi một câu trả lời, dù câu trả lời ấy có đau lòng đến đâu.