Sharon Pogue không phải kiểu nữ cảnh sát Chicago được phim ảnh hay tô vẽ – cô không có những cú đấm hiểm hóc hay lời đe dọa sắc lạnh kiểu phim hành động. Cô làm ca đêm, chạy theo những vụ cướp vặt hay tai nạn giao thông ở khu phía Nam thành phố, túi áo sơ mi cảnh sát luôn nhét sẵn một gói kẹo bạc hà cứng để chống lại cơn lạnh thấu xương của gió hồ Michigan. Những vết thương của cô không nằm trên da thịt: bố cô là một cảnh sát về hưu, từng là người cô ngưỡng mộ nhất, cho đến khi ông bỏ đi sau một trận cãi vã lớn, để lại mẹ cô với khoản nợ và sự tủi nhục kéo dài mấy năm. Vị hôn phu cũ của cô, cũng là đồng nghiệp, chết trong một vụ đấu súng năm năm trước – cô ngồi trong phòng chờ bệnh viện suốt 12 tiếng, hy vọng mọi chuyện chỉ là ác mộng, cho đến khi bác sĩ bước ra lắc đầu. Từ đó cô không còn tin vào những lời hứa, không để ai tiến vào vòng tròn riêng tư chật hẹp của mình, những bữa tối một mình với hộp pizza nguội và âm thanh từ đài cảnh sát luôn mở lẹt đẹt trên bàn bếp bừa bộn. Đêm định mệnh ấy, cô đang đi bộ về nhà sau ca trực, một gã đàn ông say rượu lao ra cướp túi xách, cô suýt bị đẩy ngã xuống lòng đường đầy xe tải. Người đàn ông bí ẩn tên Catch xuất hiện như từ trong bóng tối, giữ gã say lại, dìu cô vào lề an toàn. Thẻ cảnh sát của cô rơi xuống đất, anh nhặt lên, trao trả mà không hỏi han gì thêm. Điều khiến cô không thể quên được đêm đó, cũng là thứ khiến cô tìm lại anh sau đó, chính là Cặp mắt thiên thần – đôi mắt ấy không có sự tò mò soi mói, không có lòng thương hại rẻ rúng, chỉ có sự tĩnh lặng như mặt hồ lúc bình minh, như thể anh đã thấy quá nhiều đau thương nên chẳng còn ngạc nhiên trước nỗi đau của người khác. Họ gặp lại nhau ở một quán cà phê nhỏ gần bến tàu, lần này Catch mặc chiếc áo sơ mi flannel cũ, bàn tay đầy vết chai sạn từ việc sửa xe đạp ở cửa hàng anh làm việc. Chuyện tình cảm của họ nảy sinh thật chậm, không có hoa hồng, không có những lời tỏ tình ngọt ngào. Họ đi dạo dọc bờ hồ lúc trời lạnh, chia sẻ ly cà phê đen đắng nghét, ngồi trên mái nhà kho cũ mà Catch đang ở trọ, nghe tiếng tàu hỏa rầm rộ chạy qua. Sharon dần thấy mình có thể ngủ ngon hơn khi Catch ở bên, không còn những cơn ác mộng về tiếng súng nổ hay bóng dáng người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát nằm bất động trên sàn bệnh viện. Nhưng Catch luôn giữ khoảng cách, anh không có giấy tờ tùy thân, không có số điện thoại, mỗi khi thấy xe cảnh sát hú còi chạy qua là anh lại cúi gầm mặt xuống. Trong căn phòng kho của anh có một cây piano cũ, anh thường ngồi đánh những bản nhạc buồn không tên, đôi khi quên cả sự hiện diện của Sharon, ánh mắt lại rơi vào khoảng không như thể đang nhìn thấy ai đó ở một thế giới khác. Cho đến một ngày Sharon tình cờ tìm thấy tấm ảnh cũ trong túi áo của anh – tấm ảnh chụp một người đàn ông trẻ, vợ và con gái nhỏ, nụ cười rạng rỡ của họ trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt luôn u uất của Catch. Cô lần theo manh mối, phát hiện ra Catch thực ra là Steven Lambert, một bác sĩ phẫu thuật từng có tiếng ở Chicago, người đã mất vợ và con gái trong một vụ tai nạn xe hơi do chính anh lái xe khi mệt mỏi kiệt sức. Anh sống sót, nhưng không thể mang gánh nặng tội lỗi, đã bỏ lại tên tuổi, gia đình, sự nghiệp để đi lang thang, tự gọi mình là Catch như một cách trừng phạt bản thân. Phim không đi theo lối tình cảm thông thường: không có cảnh tỏ tình dưới trời mưa, không có cái bẫy happy ending hão huyền. Xung đột nổ ra khi Sharon biết sự thật, cô cảm thấy bị lừa dối, nhưng chính nỗi đau của Catch lại phản chiếu nỗi đau của cô – cả hai đều là những người cô độc, gánh trên vai những tội lỗi không phải của mình, đều sợ phải mở lòng vì sợ bị tổn thương thêm lần nữa. Những khoảnh khắc chữa lành trong phim diễn ra thật nhỏ nhặt: Sharon đưa Catch về dự bữa cơm gia đình mà cô đã trốn tránh suốt mấy năm, Catch ngồi cạnh cô trong buổi nhóm hỗ trợ tâm lý cho người mất người thân, hai người chỉ ngồi im lặng, để những vết thương dần khép lại theo nhịp thời gian. Cái hay của phim chính là sự chân thực đó – nó không chữa lành cho hai nhân vật một cách phép màu, mà cho họ thấy rằng, họ không cần phải sửa chữa nhau, chỉ cần ngồi cạnh nhau trong những ngày mưa, nhìn nhau bằng Cặp mắt thiên thần ấy, là đủ để cảm thấy bớt lạnh giữa thành phố Chicago ồn ào, cô độc này.