Những cành gãy của "Cây Sinh Mệnh" Thập niên 90 thế kỷ XX, huyện Mã Trị chìm trong vòng xoáy đói nghèo. Những cánh đồng lúa mạch khô cằn, đàn gia súc gầy trơ xương dưới cái lạnh cắt da của cao nguyên Thanh Hải, khiến đời sống người dân bám víu vào thiên nhiên nhưng ngược lại, bị thiên nhiên bủa vây bởi nghịch cảnh. Bác La Mộc La – vùng đất bí ẩn nằm ngay sát ranh giới huyện – trở thành "con dao hai lưỡi": nơi tài nguyên khoáng sản dồi dào và những đàn linh dương Tây Tạng quý hiếm chạy tự do, nhưng cũng là điểm đến đẫm máu của lợi ích đen tối. Người giữ rừng và lời thề từ máu linh dương Đa Kiệt – Phó Huyện trưởng trẻ tuổi – không ngờ chuyến thăm dò khoáng sản đầu tiên cùng đội tuần núi lại thay đổi định mệnh của hắn. Khi tận mắt thấy xác linh dương Tây Tạng chất thành núi, những bộ lông đẫm máu bị lột phơi trên cát, Đa Kiệt chợt nhớ đến lời già làng kể về "Cây Sinh Mệnh": "Khi muông thôi chim chết, cội rễ cao nguyên cũng lụi tàn…". Anh quyết định chuyển hướng đội tuần núi – những con người vốn chỉ quen cầm cuốc, cầm xẻng – thành lực lượng bảo vệ môi trường kiên cường. Sự ủng hộ âm thầm của Huyện trưởng Lâm Bồi Sinh trở thành điểm tựa, dù họ phải đối mặt với dọa dẫm từ các nhóm săn trộm liều lĩnh. Cô gái mồ côi và "cành non" của Cây Sinh Mệnh Bạch Cúc – nữ cảnh sát trẻ mang họ người Hán nhưng lớn lên giữa cao nguyên Tây Tạng – đến với đội tuần núi như duyên trời định. Mồ côi từ nhỏ, cô được bác sĩ Trương Cần Cần cứu sau một vụ động đất và nuôi nấng như con đẻ. Ẩn sâu trong vẻ ngoài bình thản của cô gái 20 tuổi là ý chí sắt đá thừa hưởng từ gia đình nuôi: "Nhà họ Bạch không bao giờ bỏ chạy khi rừng cần!". Ở Bác La Mộc La, Bạch Cúc tìm thấy gia đình thứ hai và tình yêu mãnh liệt với nhà báo Thiệu Vân Phi – chàng trai từ thành thị mang theo máy ảnh và khát khao thay đổi thế giới bằng những bài phóng sự điều tra. Bão tố trước bình minh Nỗ lực thành lập khu bảo tồn suýt thành hiện thực khi đội tuần núi thu thập đủ bằng chứng phơi bày nạn khai thác trái phép. Nhưng âm mưu đen tối đã giăng bẫy: Đa Kiệt đột ngột mất tích trong một chuyến tuần tra định mệnh. Đội tuần núi bị giải tán, khu bảo tồn chìm vào quên lãng. Bạch Cúc tưởng chừng mất tất cả khi người yêu – Thiệu Vân Phi – buộc phải rời đi, còn cô bị điều chuyển về đồn công an xa xôi. Mười năm và những vết sẹo không lành Bác La Mộc La tưởng đã hồi sinh khi đàn linh dương dần quay về, nhưng "gót chân Asin" của cao nguyên lại bị nhắm đến: nạn khai thác than lậu với công nghệ tinh vi hơn, âm ỉ phá hoại mạch nước ngầm và đầu độc đồng cỏ. Bạch Cúc giờ đã thành cán bộ phụ trách môi trường huyện, luôn canh cánh nghi vấn về cái chết của người thủ lĩnh năm xưa. Cô bất ngờ gặp lại Thiệu Vân Phi – nay là phóng viên kỳ cựu chuyên điều tra tham nhũng tài nguyên – cùng những thành viên đội tuần núi cũ, giờ đã là những người cha, người mẹ tóc pha sương. Trả lại cho "Cây Sinh Mệnh" những cành xanh Họ âm thầm lập nhóm điều tra, phát hiện sự thật chấn động: Đa Kiệt bị sát hại bởi một đường dây buôn khoáng sản có "bóng ma" giấu mặt trong chính quyền địa phương. Kẻ chủ mưu – một doanh nhân núp bóng dự án phát triển bền vững – đã dùng thủ đoạn bịt miệng suốt 10 năm. Cuộc đối đầu đầy máu và nước mắt kết thúc bằng chiến thắng của lẽ phải. Tên tuổi Đa Kiệt được minh oan, khu bảo tồn thiên nhiên chính thức được công nhận. Nhưng với Bạch Cúc và những người đồng đội, hành trình gìn giữ "Cây Sinh Mệnh" chưa bao giờ dừng lại. Họ biết rõ: Bảo vệ cao nguyên không phải là cuộc chiến một đời, mà là câu chuyện được viết tiếp bằng máu, nước mắt và tình yêu của hàng nghìn thế hệ... --- P/S: "Cây Sinh Mệnh" – hình tượng tâm linh của người Tạng nơi đây – không chỉ là cây cổ thụ trăm năm, mà là hiện thân của mạng lưới sự sống mong manh trên cao nguyên. Mỗi con linh dương chính là một chiếc lá; mỗi mạch nước ngầm chính là nhựa sống nuôi dưỡng cội rễ ấy.