"Cậy Sủng" Giữa Lằn Ranh Sinh Tử Lộc Trinh Nhi chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc xuyên không, đã nhận án tuẫn táng khi vừa chạm ngưỡng cung môn. Từ một sinh viên ngành dược tràn đầy hoài bão, cô bỗng hóa thân thành "vật hiến tế" thảm khốc dành cho vị hoàng đế trẻ - kẻ nắm giữ quyền sinh sát thiên hạ. Ấy vậy mà, trớ trêu thay, trong đêm định mệnh ấy, cô bỗng nhận ra ánh mắt quen thuộc nơi Tiêu Văn Cảnh. "You're... from the 21st century?" - Giọng cô nghẹn đặc vì kinh hãi. Gã hoàng đế bị coi là bù nhìn ấy khẽ gật đầu, nụ cười lạnh băng xé toạc lớp mặt nạ nhu nhược. "Cậy Sủng" - Hai chữ ấy bỗng hiện lên như lời nguyền khi Trinh Nhi vỡ lẽ sự thật: Cái chết của cô không phải nghi lễ mê tín, mà là nước cờ Tiêu Văn Cảnh tự vẽ ra để dẹp yên phe phản loạn. Gã dùng chính mạng sống của đồng hương làm đòn bẫy, "cậy" vào thế độc tôn để "sủng" mị phe đối lập. Mọi nỗ lực vùng vẫy của Trinh Nhi - từ trốn chạy, đàm phán, đến khẩn cầu lòng thương - đều hóa trò hề. Mỗi lần cô tưởng đã thoát, lại phát hiện mình chỉ như con rối đang giật dây bởi chính kẻ ngồi cao nhất. Thế nhưng, nơi tận cùng tuyệt vọng, ánh lửa phản kháng trong Trinh Nhi bùng lên dữ dội. "Nếu mi đủ độc tâm để viết số phận ta..." - Cô nghiến răng nghẹn giọng khi đối mặt Tiêu Văn Cảnh, "...thì đừng trách ta dùng chính quy củc của mi làm giấy vệ sinh!". Trò chơi mèo vờn chuột bỗng đảo ngược thế cờ khi nàng dược sĩ hiện đại phát hiện sơ hở trong từng trang kế hoạch của hắn. Từng viên thuốc độc, từng món ăn cung đình, thậm chí cả hơi thở của đế vương - tất cả đều có thể trở thành vũ khí. "Cậy Sủng" - Giờ đây lại là ván cược sinh tử giữa kẻ nắm quyền và kẻ cầm mạng. Liệu Trinh Nhi có đủ bản lĩnh dùng chính sự kiêu ngạo của địch nhân làm bẫy sập? Hay nàng sẽ mãi là nét bút lông mềm yếu trong cuốn bi kịch do Tiêu Văn Cảnh viết tiếp? Chỉ biết rằng, trong hậu cung tĩnh lặng ấy, có hai kẻ xuyên không đang giương cung – kẻ nhắm vào tim, người ngắm cổ họng...