Sâu thẳm trong Khu Rừng Đen, nơi rễ cây cổ thụ vặn xoắn như xương trắng và sương mù lúc nào cũng quấn lấy những tán lá già nua, có một ngôi nhà kỳ lạ mọc lên giữa màn đêm vĩnh cửu. Đó không phải lều gỗ hay lâu đài đá, mà là "Champignon no Majo" — một khối nấm khổng lồ, thân nấm phình to như tháp chuông, mũ nấm xòe rộng che kín cả một khoảng rừng. Dưới lớp vỏ nấm sần sùi, lấm tấm bào tử phát quang, ánh sáng lờ mờ len qua những ô cửa cong cong tựa vảy rồng. Người duy nhất sống trong "tòa lâu đài" ấy là Luna — phù thủy mang áo choàng đen bạc màu, mái tóc trắng như sương muối và đôi mắt tím thẫm chứa đầy u uẩn. Nàng trốn tránh thế giới loài người, chọn cuộc sống cô độc giữa rừng già, chỉ làm bạn với bầy dơi lông lá và đám nấm độc biết thở dài mỗi đêm trăng. Đôi khi, lữ khách lạc bước vào Khu Rừng Đen sẽ nghe thấy tiếng nàng hát vu vơ, giọng lạnh băng vương chút ai oán: bài ca về mùa thu rừng thổi bay lá vàng, về lời nguyền xưa khiến trái tim phù thủy hóa thành băng giá, và cả lý do nàng tự giam mình trong "Champignon no Majo" — ngôi nhà nấm không lối vào, chỉ lối ra khi mặt trời đầu tiên bùng cháy sau ngàn năm tịch mịch. Nhưng đêm nay, bầy quạ đen bỗng kêu lên từng hồi thảng thốt. Có kẻ đang đào rễ nấm, tìm cách chọc thủng "pháo đài" của nàng...