Chạy bé chạy. Đêm đó, con đường đất dưới chân cô như một dải băng trơn. Không có ánh đèn, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới gió lạnh và một nhịp tim đập liên hồi trong ngực. Phía sau, tiếng bước chân nặng nề – ba, bốn, năm – không phải của người đi bộ thong thả. Chúng dồn dập, sát sau gáy, như bóng ma không bao giờ buông tha. Cô không dám quay lại. Chỉ biết chạy, chân cô vô thức đạp vào những cục đá, rễ cây, không quan tâm. Hơi thở đã rời, cổ họng bỏng rát như lửa đốt. Trong đầu, chỉ còn một câu lảm nhảm, một lời thỉnh thoảng vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh: Chạy bé chạy!. Không phải của ai, chỉ là sự sống còn trong cô gọi vọng ra, một mệnh lệnh khô khan mà quyết liệt. Bé cô, tức thời chứ không phải thời gian. Bé cô, theo bản năng nguyên thủy nhất. Máu chạy trong tĩnh mạch như muốn vỡ mạch. Cô thấy mình trở về tuổi thơ, chạy trốn những trận đòn vì đã làm đổ chén canh, chạy trốn bóng tối lảng vảng sau nhà. Nhưng giờ đây, nỗi sợ đã vượt qua ký ức, biến thành một sức mạnh khủng khiếp. Đôi giày nhỏ, lép kẹp, vẫn bám đất. Từng bước, từng bước, cô hòa vào bóng tối, để lại sau lưng những tiếng rên rỉ của rừng, tiếng thở dài của đất và tiếng gọi Chạy bé chạy – một khẩu hiệu nhỏ bé nhưng là duy nhất còn sót lại trong trí não đang quay cuồng. Chạy. Chỉ cần chạy. Mạng sống là tất cả.